
|
Thông báo cùng độc giả VHNT:
Địa chỉ trang nhà mới của VHNT: http://demthu.lonestar.org/default.htm
Email: vhnt@demthu.lonestar.org
Vì lý do trục
trặc kỹ thuật, host name địa chỉ VHNT www.vanhocnghethuat.org
không còn dùng được nữa. Chúng tôi sẽ thông báo đến bạn
đọc khi nào chỉnh xong. Tạm thời, xin bạn vào địa chỉ trên để
đọc các số mới. Nhờ độc giả nhắn với các bạn khác và
thông báo dùm trên các diễn đàn trên mạng về link mới của trang
nhà VHNT. Cám ơn bạn đọc nhiều.
Nếu bạn đọc ghi tên vào danh sách độc giả, chúng tôi sẽ thông
báo đến bạn đọc qua email khi có thay đổi về địa chỉ trang nhà
hoặc các vấn đề kỹ thuật khác. Thành thật cám ơn bạn đọc đã
quan tâm gửi email hỏi thăm nhóm biên tập trong thời gian qua khi thấy
VHNT bị gián đoạn không phát hành số mới như định kỳ. Vì lý do
trục trặc kỹ thuật host server, và cũng vì rất bận rộn với công
việc sở, nhóm biên tập và chủ biên đã không có thì giờ phát
hành VHNT như định kỳ, mong bạn đọc thông cảm khi thấy báo ra hơi
trễ. Xin bạn đọc tiếp tục ủng hộ VHNT cũng như gửi bài đóng
góp như thường lệ. Chúc bạn đọc an vui.
Gửi bài hoặc liên lạc VHNT, xin dùng 1 trong những
emails sau:
vhnt@sevcom.com
lanpham4@attbi.com
lanpham@sevcom.com
bbt-vhnt@sevcom.com
BBT-VHNT
|
|

NỘI DUNG
THƯ VHNT:
BBT-VHNT: Lễ Tạ Ơn
THƠ:
Tôi chưa thấy biển Thận
Nhiên w Đường vòng Trịnh
Thanh Thủy w Cháy / Bữa tiệc Đinh Trường Chinh w Sáng Trần Ngo Mi w Thị trấn Cồn Lu Ian Bui w Bài thơ không thuộc về ai (trường
thi) Đỗ Quyên w Hương Linh Trần
Tiến Dũng w Buồn quá Knordlander
w
Có những buổi sáng như hôm nay
Thanh Sơn w
Dư ảnh / Khoảng
trống Phan Lê Anh Tuấn w Chờ sáng Lạc Duyên w Gặp gỡ Vương Tân w Ta yêu em và bất chợt thương đời Hà
Huyền Chi
GIỚI THIỆU Tuyển tập 26 nhà thơ
Việt Nam đương đại
MỤC NGÔN
NGỮ TIẾNG VIỆT:
DŨNG VŨ: Tiếng Việt - Vài vấn đề chữ viết (kỳ 3) / (PDF version)
TIN VĂN:
JENNIFER TRAN và NGUYỄN QUỐC TRỤ phụ trách:
1. Nhà văn sống sót Lò thiêu
được giải Nobel văn chương 2002
2. Taslima Nasreen
3. Bông hồng là
bông hồng là bông hồng
DIỄN ĐÀN VĂN HỌC
NGHỆ THUẬT:
NGUYỄN QUỐC TRỤ : Hoạn nạn bầu lên thơ
trẻ
SAMUEL BECKETT: Ru
(Nguyễn Đăng Thường dịch và giới thiệu)
VACLAV HAVEL: Vĩnh biệt chính
trường (Jennifer Tran dịch)
JENNIFER TRAN: Chuyện làng
văn: Chú bé bắt được con công,
con báo, hay con hổ?
IMRE KERTESZ: Ngôn ngữ lưu vong
(The Exiled Language)
(Jennifer Tran dịch)
TRUYỆN NGẮN / TÙY BÚT:
ĐINH TRƯỜNG CHINH: Trước biển
SƠ DẠ HƯƠNG: Những
con dã tràng
Bốn dạo khúc về Sài Gòn và Lan Hương:
1. Lan Hương
2. Thời gian
3. Khu rừng
trong đêm
4. Mùa hè
miền Nam
PHẠM HẢI ANH: Tìm trăng đáy nước
TRẦN TIỄN CAO ĐĂNG: Cuộc quyết đấu của
Triệu Cường
THANH SƠN: Nửa
mặt trời buồn
|

Lễ
Tạ Ơn
Mùa thu, mùa lễ Tạ Ơn về, VHNT chúc bạn đọc
và gia đình có những giờ phút bình an, đầm ấm và hạnh phúc
nhất bên cạnh gia đình, người thân yêu, bạn bè
Ơn đời, chúng ta có được rất nhiều, nhiều hơn những gì mất
mát
nhớ đến những kẻ kém may mắn hơn, ở những góc đời
sống khác, ở những hẻm cùng ngõ tối, ở bất cứ nơi nào trên
mặt đất này
xin Ơn Trên ban thật nhiều hồng ân xuống cho tất
cả chúng ta, cho chúng ta biết thương yêu nhau, biết nâng đỡ nhau,
và biết chia sẻ tinh thần và vật chất.
Hãy nghe lại giọng đọc của nhà văn Nguyễn Đình Toàn nói về ý
nghĩa ngày lễ Tạ Ơn:
Cám ơn Cha
Mẹ, gia đình
Cám ơn người yêu, bạn đời
Cám ơn đất nước, xã hội quanh ta
Cám ơn đời
Thân mến,
VHNT

Tôi
chưa thấy biển
sinh ra nơi đồng bằng và lớn lên ở núi
biển ở đâu?
tôi chưa từng thấy biển
đi qua nhiều con sông
chiều mênh mông sông mưa bạc trắng đất trời
tôi qua bờ thấy sông bé lại
biển ở đâu?
mẹ bảo biển trên lòng bàn tay con người
tôi ngửa tay tìm biển
lòng tay hoang vu
áp tai vào ngực mẹ
tôi nghe sóng dội rì rào
tôi thành kẻ chợ
về sống trong lòng phố xá
tôi chưa thấy biển mà bỏ xứ đi xa
đi về phiá đông - cao ốc chắn đường lên núi
mặt trời mọc rồi mặt trời lặn
bay qua đại dương thấy biển nhỏ như sông
tôi về quê
hoang mang bóng chiều nắng rọi
mẹ đã qua đời
biển không nằm trên lòng bàn tay con người
biển ở đâu?
Thận Nhiên
tuedan7@cs.com
Đường vòng
Ngày hôm nay của em nhập vào ngày hôm qua
chồng lên ngày hôm trước
rập khuôn ngày hôm kia
xoay quanh cấu trúc lục giác đồng dạng của
một tổ ong mật
Anh bằng con đường ngắn nhất
rủ rê em- ong -chúa rời tổ bằng con đường vòng
Em chỉ thích những con đường vòng
Nơi em có thể bay mải mê trên xúc cảm chập chờn
với đôi cánh khói quay đảo khi cao vút
khi dịu dàng băng xuống vùng lặng lẽ
Kỳ diệu thay những đoạn đường vòng
Nơi sự sống khởi đầu
và òa vỡ
Nơi triệu triệu hạt mẫn cảm căng phồng
kích ngất
tiếng khóc hạnh phúc và khổ đau đồng loạt thét lên
Nơi sữa dời nguồn đi nuôi bé thơ
Nơi hướng dương tròn nở những quả bóng tuổi nho?
bị bỏ quên ở một góc nhà
ngày anh- gã trai tơ vỡ giọng
Chúng ta cùng đi về phía mặt trời
khi thời gian không thể dừng lại
kim đồng hồ vẫn quay trên mặt tròn ba
trăm sáu mươi đô.
nơi trái đất khởi đi và trở về cùng
một hướng trong quỹ đạo
và em vẫn quẩn quanh đầu rồi cuối con
đường vòng
Những giọt chuông trong vắt sau cùng
rung lên thảng thốt khi Eva
hái được trái cấm và trốn chạy
khỏi vườn điạ đàng
Em trở lại tổ ong mật
cùng anh
để khởi đầu một cám dỗ khác
Trịnh Thanh Thủy
Cháy
Buổi sáng bốc hơi trên lá
thị giác quá tải
đám cháy cánh rừng mùa ám sắc.
Thành phố bên kia chạy vượt tốc độ
qua các cao ốc đô thị
đang nghẽn cháy.
Cái chân gãy
vẫn lách trên đường phố .
Vẫn cháy
ngọn lửa trong mỗi con ngươi
nước mắt đành không dập tắt nổi .
Đinh Trường Chinh
29 /10/2002
Bữa Tiệc
Đi dọc bóng tối
và cánh đồng trống
đêm Alabama đè trên vai
rát khô tiếng côn trùng.
Chớp vụt ánh sáng
Tôi thấy những bộ ngực trĩu nặng
"nơi đây, hãy tìm Thiên Đàng, loại giải khát tươi mát
nhất."
Lúc tỉnh dậy
Tôi nhìn lưỡi mình đang nằm trên chiếc đĩa sang trọng
lúc nó còn ướt
Đó là bữa tiệc đầu tiên ở tầng chín.
Trong giấc mơ
Tôi đã treo lại một hơi thở
ngoài cửa thiên đàng.
Đinh Trường Chinh
Foley, AL. 8/10/2002
Sáng
xỏ chân vào sớm mai co ro
bước xuống khoảng rỗng trước mặt
chân thang
căn nhà thay maù sơn
khi tôi trở về từ bức tranh ở góc phòng
vai lấp lánh vãy bạc
xác cá trơ xương ương ruỗng
leng keng leng keng
xâu chuỗi tiếng động
vào chiếc lon rỗng
rơi lại từ chuyến xe bốc rác
đánh thức buổi sáng dậy
tiềm thức ấu thơ
xuyên qua trôn kim những khâu vá nối liền
lần suốt làn vãi
đầu ngón tay nhói thầm
cơn đau trở rét
nỗi nhớ không thời trang
vuì nếp aó
sẽ liệm sâu trong sớm mai trước mặt
tôi băng qua
dòng thời gian liệt giác
băng qua cuộc đời
buông tay
Sept 26/2002
Trần Ngo Mi
Thị Trấn Cồn Lu
thị trấn Cồn Lu(*)
nằm ở một vùng ẩm
(&thấp)
từ phía bắc xuống
phải băng hai quả đồi
vượt Vũng Rốn
lội đèo Cù Mông
đến chỗ cạn
giữa hai Dãy Đùi thì gặp
vùng ấy cỏ lá rậm rạp
đi đứng khó khăn
lắm khi phải trườn hoặc bò
ra vào thị trấn Cồn Lu
bà con ai cũng đeo dù
hộ thân
11'2002
ianbui
(*) tên một địa danh nghe lóm trên Internet
Trường ca
Bài thơ không thuộc về ai
Chương 2
Những ai không còn...
Những ai không còn của ai
Trong ô nhớ tạo hóa
Sẽ có ngày tìm về theo địa chỉ không tên
Tiếng gõ cửa ngoài hiên
Hay tiếng bíp trong hộp thư điện tử
Có nồng độ lãng mạn và thực tiễn khác nhau
Tầm hình dung khác nhau
Sức hồi tưởng khác nhau
Hậu quả thì cùng không lường được
Cuốn sổ địa chỉ viết tay có nhiều hàng ẩn dụ, ký hiệu, liên
đới
Có những ngày anh sẽ tự hỏi mình cái này là gì, của ai
Em là bộ nhớ của đời anh
Những ai không còn từ ai
Sẽ hiểu tất cả sinh ra từ Mẹ Cả
Dáng Mẹ lừng lững úp trời mây
Che chúng ta qua hoạn nạn
Anh và em vượt cạn cuộc đời
Không qua nổi hai lồng ngực Mẹ
Ta thiếu Mẹ hơn thiếu quê hương
Sữa Mẹ trong gió thu, nắng hè, tuyết đông, hoa xuân
Ta tắm, ta phơi, ta nhìn, ta uống
Và yêu nhau trong sữa mẹ muôn loài
Những ai không còn vì ai
Cũng có quyền khóc, quyền cười, quyền yêu, quyền ghét
Khi một đời ở đợ với rừng thu
Khi trong tay cầm dấu hỏi nguội lạnh từ bao giờ
Khi bên bàn rượu trang thơ nằm kề thanh kiếm
Khi dưới chân là một ngã ba sông
Khi người tình phụ tìm lại gửi thân
Khi thánh chiến đích danh gọi đến
Khi những trang thư tự tuyệt nhắm vào
Khi bình minh mở giữa ngực một chiều
Khi hai má núm đồng tiền trở thành một nhà băng quốc tế
Những ai không còn thành ai
Trong tuần chuyển mùa thấy sự tuần hòa là đa nghĩa
Đi nhầm một chuyến subway
Tưởng bị lừa giữa vòng quay thiên địa
Em có cái nhìn dài nheo mắt không biết để làm gì
Con dốc kia phẳng với đời
Trong chân anh nó nó chao nghiêng vạn dặm
Mỗi khi đứng nhìn đầu dốc
Anh thấy mình thành hình theo mỗi cánh lá lăn
Anh thấy anh thành em
Thành những người đàn bà khác của anh
Thành những người đàn ông khác của em
Thành mẹ thành cha thành cô thành bác
Thành bạn hữu thành láng giềng thành những người dưng cách biệt
Thành Đấng Tối Cao thành những kẻ khốn cùng
Nắng đã lên cành thông nước mưa nặng trĩu chiều
Đèn anh tắt cho nắng thành của nắng
Những chiều dài nếu không nhớ thương nhau
Chắc nắng mưa sẽ có ngày tự vẫn
Những ai không còn làm ai
Thành người yêu Số 1
Hãy xếp hàng nhận thẻ tạm cư
Cho một vùng đất không cừu hận
Những ai không còn cho ai
Không biết bàn phím đang giương 104 con mắt
Chờ tay anh
Anh có hơn 104 cách hiến dâng
Ngôi nhà có cách hiến dâng bằng cửa chính và các ô cửa sổ
Bông hồng tàn hiến dâng qua làn hương đậm nhất ở cánh hoa sắp
rụng
Ngọn gió hiến dâng rất nhiều trên bộ ngực em phơi
Đất thắm màu hiến dâng của đất
Đức Phật hiến dâng trên những nụ cười không hình
Hiến dâng suốt đời là các búp-bê
Hiến dâng nửa mùa là những đảng phái
Tâm tình hiến dâng thuộc về Tagore và các nhà thơ trước và sau
Tagore
Con chuột hiến dâng cho văn minh con người bằng cái đuôi của nó
Ánh sáng qua bàn tay họa sỹ hiến dâng các bức tranh
Em hiến dâng qua anh
Những ai không còn trong ai
Đã tự vượt biên khỏi vách ngăn loài người buổi lọt lòng mẹ
Họ cất cao nhất tiếng khóc chào đời là cách dịch chung hai chữ
Tự Do cho trăm ngàn ngôn ngữ
Trong năm khóm hồng em đang chăm
Mỗi khóm mỗi màu
Không màu nào trong nhau
Và tất cả tỏa nở trong tay em
Em mang thêm đóa hoa vào phòng
Ngôi nhà trống rộng thêm một sắc độ
Mùa sau tuyết ngập vườn đông
Em sẽ khóc cho những sắc màu góa bụa
Những ai không còn cho chính mình
Và không còn trong danh sách con chiên ngoan của Chúa
Lái xe có thể vượt đèn đỏ vô tư
Và ăn MacDonald nhúng bún bò Huế
Anh còn biết những gam màu rất đượm
Mà ở hoa không thể có bao giờ
Dưới tay người họa sĩ bạn già
Đã một lần lên tiếng
Một lần
Từ đó và rồi viễn vĩnh mờ phai
Anh đi tìm trong đời những con người như thế
Anh đi
Đã nhiều lần ra khỏi xe của những người phụ nữ
Nhiều lần ra khỏi ngôi nhà của những những phụ nữ
Và chưa một lần ra khỏi phòng ngủ của những người phụ nữ vì
anh ở lại đấy tận lúc này
Những ai không còn cho người
Hãy chọn đi bầu trời hay mặt đất
Với họ bầu trời không là búa bao giờ
Mặt đất cũng chẳng thành đe với họ
Tìm họ bao giờ cũng khó
Vì họ không còn cho người
Khi họ có thể cho người
Thì người không cần đến họ
Những ai không còn đất trời
Cả búa và đe cũng không còn nữa
Chỉ còn thơ và thơ thôi
Là nơi cuối cùng còn có
Những ai không còn cho lá thu rơi mở mắt nhìn
Thì nhìn bốn lá sách ta vừa được tặng
Đẹp gọn như đời sống các thi nhân
Tươi sắc như tình đồng loại
Lá sách này là ký và truyện
Những mảng đời khỏi ổ mẹ trôi
Những tài hoa đau không có lời kêu
Lá sách này là kịch
Là con Việt qua những lầm than
Cười trong lành như không
Lá sách kia tiểu thuyết
Nước Việt giông bão ngàn sâu
Trước biển vẫn cất lời cao
Lá sách kia là thơ
Là cái cuối cùng phải có
Cho mình, cho người, cho đời
Những ai không còn tiếng nói
Hoặc giữa đời đồng thanh nói tiếng cuối cùng
Hoặc lặng lẽ từng người đêm đêm đào hố lòng mình
Nói vào đó từng lời
Suốt đời
Về sự không còn tiếng nói
Của riêng mình
Trong một câu thơ tiếng nói anh không còn
Câu thơ sẽ nín câm
Trong cả bài thơ tiếng nói anh không còn
Bài thơ gầm lên
Em nói bằng anh
Những ai không còn nơi hẹn
Khi cái lò gạch cũ mới rồi
Chí và Thị tối ngày ăn cơm tiệm
Nằm salon xem vidéo đời lá chuối cháo hoa xưa
Đừng vào các trang website năm sao (tốn thời gian, tiền bạc hơn cả
các khách sạn năm sao)
Thị dâm không phải là thương dân yêu nước
Quan dâm không phải là vì dân chủ tự do
Xưa sau ba lần hẹn mới có thể hành động
Hẹn là hành động
Bây giờ
Như mặt trời
Mọc lên tức là chiếu sáng
Những ai không còn đường đi
Ngã bẩy ngã ba què tâm thức
Những bàn chân Giao Chỉ cắn đất
Ai đang ngồi đấy
Ai đang đi
Vì ngàn người bất động có những người chuyển động
Những ngôi sao cháy chuyển trong đêm
Những cánh chim sáng lên chiều đông
Hôm qua mẹ đặt lên anh những bước chân, cha chỉ những nẻo
đường
Em cho anh những chặng dừng hôm nay
Những ai không còn kẻ đồng hành
Trong số đó không có anh
Cả khi nhân loại còn anh - một người
Ai không còn đồng hành thì cắm mặt giữa trời như thi sĩ trước
trang giấy trắng
Chờ người hành khất cho nụ cười
Hành nhân nào cũng cần nụ cười này như thi nhân cần sự vang
lên của cái trống trải
Những lúc em đang trên đường em
Em có so sánh không những đồng hành đầu tiên và cuối cùng
Nếu những người ấy không trùng
Em có thể cùng họ nhìn chung cái đích trong phút giây lý tính
Có thể họ và em trong những phút giây cảm xúc nhìn vào mắt nhau
Nhưng đừng quên nhìn xuống con đường chung
Nơi các bàn chân lên tiếng
Bàn chân không biết nói dối như con mắt đâu em!
Những kẻ đi cùng để yêu em có vết bàn chân hình trái tim
Những kẻ đi cùng để thù em có vết bàn chân hình lưỡi dao
Em hãy biết!
Trong các cuộc lữ hành nữ giới bị thua thiệt
Không có kẻ đồng hành mà hoặc không yêu hoặc không thù
Em sẽ chỉ có tình yêu sẽ chỉ có hận thù
Làm che làm lu cái đích
Thậm chí đó chính là cái đích
Ồ! Anh đã nghĩ sai khi coi đó là thua thiệt
Mà thật ra đó là sự lựa chọn được kết tinh
Những cái đích đàn ông tính nhiều lớp nhiều tầng
Lý tưởng đạo hành danh vọng tiền tài sắc dục
Qua xáo động Ông Tạo xếp lại cũng về nữ tính kép Tình yêu-Thù
hận
Nữ tính trùm che những con đường, những mục đích
Nữ tính chỉ huy bàn chân con mắt
Nữ tính em nền đất sản sinh
Đàn ông anh những hạt giống lang thang
Đàn ông này theo ngọn lửa chiến
Đàn ông kia theo cơn lốc tình
Đàn ông này theo cơn gió tiền
Đàn ông kia theo đợt sóng thơ
Đến đậu
Những mảnh vườn nữ tính đời đời
Những ai không còn suy tư
Đang cầm phone lập ngôn
Một ngày 23 tiếng
Lập thuyết qua Tivi theo các hãng quảng cáo-truyền tin
Mùa thu dị ứng em nghẹn giọng
Chiếc ống nghe bên này ho cộng hưởng một điệu khàn
Anh không còn tiếng nói của vỏ não khi các phương tiện truyền
thông độc tài toàn trị hồn em
Nếu một phút màn hình Tivi được trống
Với chúng mình ấy là bình minh sáng tạo
Văn minh kỹ nghệ bức tử văn minh ái tình
Nhắm mắt lại mở thân ra em đừng nghe thấy tiếng anh hôn phone
Không! Chúng mình không thủ dâm chúng mình yêu nhau bằng lối chân
quê bụi bờ và phản kháng trong một không gian rào chặn thời gian
giới hạn tột cùng
Nếu một tiếng Yêu khai tình chưa vượt được nền công nghệ đến
bên em
Như núi lửa đến độ tuôn trào
Thì dưới anh tuôn trào
Những ai không còn tầm nhìn
Dẫu mang kính mắt trái tả khuynh mắt phải hữu khuynh
Đều không nhận ra em mỗi khi hai ta dời nhau
Người Việt hải ngoại thế hệ thứ nhất chúng ta hẹn nhau làm tình
bằng tầm nhìn hữu hạn khiến con gián đực ngượng đỏ mình
Thế hệ thứ hai con cái chúng ta không nhìn không hẹn về tình dục
bởi nó hiển nhiên như màu con gián là hung đỏ
Thế hệ một rưỡi cháu em chúng ta mải nhìn tìm diệt gián hơn là lo
đi làm tình
Thế hệ cha ông chúng ta có lẽ không thực sự làm tình hoặc làm
tình ở tầm nhìn vô hạn nên đời nay loài gián mới nhiều đến
vậy
Những ai không còn đồng minh
Cảnh đoạn trường ráng chịu
Thân thể đau nỗi ngoại tình
Trong thú nội tình tư tưởng
Chuyện chúng mình Chúa biết
Lối cửa ngách cấm rồi
Cửa chính Ngài bỏ ngỏ
Nên con cháu ta đầy đời
Những ai không còn đồng minh
Hãy sang chiến trường tình ái
Nơi đây không thể có nổi
Đồng minh trung trực bao giờ
Những ai không còn quê hương
Sáng thức dậy theo giờ của kẻ lạ
Chiều về trên những con đường xa
Đêm ngủ lưng không dính đệm
Những ai không còn quê hương
Cầm bút viết ra chữ huyết
Gặp mặt nhau lại thấy đau
Nhìn trời không thấy đáy đâu
Những ai không còn quê hương
Nghe lá rơi không còn nhẹ
Mây trôi là mây không về
Nước chảy đến cùng nước cạn
Những ai không còn quê hương
Bàn tay xòe không hết
Trái tim cong như trời cong
Con mắt chỉ nhìn thấy đất
Những ai không còn quê hương
Chồng vợ cái con bầu bạn
Một đời ngơ ngác chờ
Hai chữ quê hương về lại
Những ai không còn thời gian
Muốn chat với người tình chờ đến ngày cuối cùng phán xử
Nếu người tình chậm đến
Sổ thời gian nợ với hai người
Mưa đầu thu nắng hôm nay trở lại sau ngày
Lá và những cành gai thắm thay hoa
Em đừng trở thành những câu thơ nếu lòng còn gợn
Có một thư viện trên Website không sao vào được
Địa chỉ lầm hay bàn tay ta lẫn?
Những bông hồng cánh không nở nổi
Vườn hồng lỗi thời?
Thời gian lỡ nhịp?
Em lòng còn gợn
Anh bằng quá hay đời phẳng vậy?
Có người ở xa báo sắp đi xa
Hai lần xa là mấy?
Những ai không còn không gian
Sau một cái vuốt tóc thời gian ép lại
Sợi đen sợi bạc sợi màu
Em bao nhiêu tóc đã từng đau
Ở không gian khác
Ngôi nhà rèm trắng cửa luôn khép
Lẵng cây nghiêng từ mùa hoa trước
Cây phong già lá chưa xanh hết
Cặp chân nâu đâu còn trong mắt
Xếp vào trí nhớ của gió mây những chi tiết lộn xộn này
Là con dốc nhỏ vắng người nữ
Ở thời gian khác
Có người trai ngủ ngày giật mình nhặt lên chiếc đồng hồ đeo tay
Ngỡ con cu mình rớt
Những ai không còn những gì đời còn
Các bài thơ không thuộc về ai có chung tác giả
(còn tiếp)
(Trích trường ca Trường ca" Bài thơ không thuộc về ai" )
Đỗ Quyên
Hương Linh
1
Tin tức về cái chết đã lặng tôi đứng trước cửa Tây phương
đóng kín
Má tôi Cái nhìn khép lại để chăm chút ánh sáng thật đóa hoa
này nở trên vết cắt hôm nay tôi chính thức nhận cái chết của
tôi một nén nhang khướt từ lửa nhịp đập thắp lên ánh sáng
dòng sông quên khuôn mặt Má tôi cùng tánh những gương mặt khác
được nhận ra từ hạt màu cỏ Má tôi luôn cười đón và lật
qua
sự sống của tôi trong bàn tay trầm mặc con không được phép biết
tới
chuyến đi khác nếu không đi hết con đường này với con ngựa
thời gian mù
những vòng tròn những thời khắc của nơi chốn ra đi bãi chăn
thả những cái tên.
2
Tôi đi với khung hình quê ngoại buổi sớm mai theo gió trong hoa
cái gì làm nên hoa sự chết tôi nói chung giọng với từng hình
đang sở hữu tôi tất cả đang đứng khoanh tay trước người: con
mừng
tuổi Má tôi viết gởi cho những con đường vịn đầu gậy tìm về
ngôi nhà
đất: dạ con về... thân xác xe chở ý thức đang trên đường
trời đầy
rêu cái gì làm nên cái chết vĩnh cửu không là con đường mất
biệt
chỉ là ngày kia trong vòng tay cỏ nước mặn chỉ là hôm qua tiếng
chim không xa bầu trời lá trâm bầu đầy sâu là lúc này nỗi buồn
của con
không tìm được tay người để níu.
3
Nơi đây những con đường cong dẫn bước tôi tìm mặt phẳng dưới
chân
do tội ác nào việc thiện nào cánh cửa này không mở nói tôi
nghe
về cái chết hơi thở tôi không tìm được gió phải chăng chỉ gió
là bất tử
Má tôi bây giờ ở đó từ vũng rầu buồn trong sương muối tôi
nghe
ra mùi tóc của người người đi qua khoảng trống này như cách đi
qua
không gian sửa tạo hình tôi người đi qua thời khắc này như cách
đi qua
những chuyện nặng lòng vạch nên ý nghĩ tôi tôi sẽ chạy nhanh hơn
cái
lý lẽ cho rằng tôi không có được cuộc đời khác trong khoảng
trống của người
bây giờ đám đồi mồi trên da người đã ở lại trên thân xác
tôi
thường khi tôi nhận ra bầu trời vô tận những món ăn trùng
điệp những rặng
núi đưa nôi một con tàu lấp lánh vàng tôi lầm chăng Má ơi! sao
má
về qua con mà không ở lại.
Trần Tiến Dũng
Buồn Quá
(Tặng Chi Lan và độc giả VHNT)
Có một ngày tôi buồn qúa
Quán sách đóng cửa
Những con chữ và nghĩa bay
Lên trời
Làm mây
Có một ngày tôi buồn qúa
Quán sách đóng cửa
Những con chữ và nghĩa bỏ tôi đi
Bỏ tôi đi
Lang thang đầu đường cuối chơ.
Như những bóng con người lang thang
Cuối con đường bụi đỏ quanh co
Có một ngày tôi buồn qúa
Quán sách đóng cửa
Tưởng như
Nắng bỏ chiều đi
Bóng bỏ người đi
Chán cuộc đời lưu manh
Nhốn nháo
Những con chữ và nghĩa
...Tu
Có một ngày tôi buồn qúa
Tôi giấu mặt mình sau lớp bụi đo?
Đường xa
Ôm nỗi buồn mình như thế
Lặng yên.
Knordlander
Có những buổi sáng
như hôm nay
Vâng
Có những buổi sáng như hôm nay
Khi thức dậy sương vẫn còn ướt lá
Anh sẽ một mình đi ra vườn
Nhìn những con sóc đen chạy qua chạy lại trên dây
Rồi trở về trước khi mặt trời mọc
Để ước được ôm em vào đôi tay mình
Em sẽ giẫy nẩy lên kêu lạnh
Vì em vẫn còn nằm trong chăn
Cơn lười biếng vẫn còn ủ đầy trong mộng
Giấc mơ hai đứa thành vợ chồng
Mới đó đã xa, xa ngàn dặm
Nên buổi sáng hôm nay thấy rất nhớ nhung
Nhớ mùi sương muối nồng nồng trong mũi
Nhớ lời trách yêu làm cóng da em
Dalat những buổi sáng phấn thông bay đầy thành phố
Em thương anh ho sặc sụa đỏ mày
Ly cà phê trong quán Tùng uống vội chia tay
Xe xuống dốc nghiêng đầy lòng nhớ
Người đi không nhớ đường về
Để ai mong đợi ê chề tháng năm
Bây giờ những buổi sáng ngồi một mình lại trách
Trách riêng mình, chẳng dám trách ai
Mùa hoa dalilah nở rộ
Không phấn thông vẫn sặc sụa hoài
Cũng chỉ vì vắng nhau
Nên buổi sáng buồn như ngôi mộ
Trong nghĩa trang hiu hắt ướt sương
Em vẫn còn ở nơi Dalat
Có nghe thông buồn kể chuyện ngày xưa
Có lần nào đi ngang quán Tùng, liệu còn nhớ
Cái bàn chúng ta ngồi xây mộng tương lai
Những chuyến xe đò St Benoit những đêm mưa gió
Sát vào nhau toả hơi ấm sưởi mình
Rừng Ái Ân trời lúc bình minh
Tay nắm trong tay chạy đùa trên cỏ
Khi tiếng chuông đổ trên giảng đường Đại Học
Hai đứa vội vàng vào lớp co ro
Vâng
Có những buổi sáng như hôm nay
Mặt trời quên thức dậy khi mùa thu vừa chớm
Cây phong lăng rung gió ào ào
Là lúc anh lại nhớ đến em
Nhớ đến nhau
Và lòng mềm theo gió.
Thanh Sơn
Dư ảnh
một ngày như cánh chim
vút qua
trong khoảng trống thời gian
dư ảnh
mặt nước tôi
gợn sóng lăn tăn bất định
bài thơ vẫn chưa đến ....
* * * * *
Khoảng trống
những khoảng trống
không trói buộc ai
im lặng của trang giấy trắng
kể chuyện
nỗi niềm không tên
chợt đến chợt đi
tích cũ
hồ không hồ có
mùa lửa rực từng mây trí tưởng
vàng son ơi
tuổi mộng cháy tan rồi ....
.... ảo hóa
trong sự thật của nỗi buồn thiên cổ ....
Phan Lê Anh Tuấn
Chờ sáng
Đêm không còn mộng mi.
Đêm không còn những tiếng hú, hồi còi
Đêm không còn loài dơi, mắt cú
Trên những sân ga mặt đường
Trên những đạn bom, yên tĩnh
Những hố hầm không còn dấu tích
Và loài người không là những sản phẩm tư suy ..
Đứa bé ngồi giữa đêm đen
Mỉm cười
Nhìn mẹ nhìn cha an giấc
Đêm không còn giới nghiêm khi nó chực chờ đợi sáng
Điểm tâm bằng nụ hôn đêm
Một ngày trong mọi ngày dị biệt ..
Khi nó thủ vai chính trong vai tàn tật
(Gã hành khất và đứa con thuê .. )
Lạc Duyên
Gặp gỡ
Hai người cúi nhìn nhau
Trời mưa mây xuống thấp
Hàng cây tung tóc rối
Những mắt cười vồ vập
Những linh hồn phiêu liêu
Bờ sông và cá nho
Cuộc đời như mến yêu
Tan nụ cười thú dữ
Đường nhựa bóng sạch trơn
Đôi lứa như vừa lớn
Những cánh tay dài ngoằng
Ôi dịu hiền cơn sóng
Hai người đứng bâng khuâng
Đôi hàng cây khiêu vũ
Chiếc màn mưa thưa mong
Nghe chiều ngút sương mù
Tình yêu cất cánh bay
Chuông giáo đường réo gọi
Chiếc xe ngừng chờ đợi
Một con tầu nhổ neo
Vương Tân
(Nguyễn Đăng Thường sưu tầm.)
Ta
Yêu Em
Và Bất Chợt
Thương Đời
Sáng nay em chọn màu áo hanh vàng
Tôi không chọn mùa nhưng vẫn Thu sang
Màu lá rượu, say rừng quên tuổi
Dốc mù sương, phố núi thọ tang
Tôi nhá vội trái bắp già nướng khét
Nhớ ùa về vùng ký ức mốc rêu
Nướng tuổi mộng trong quân trường thép
Nướng nửa đời cho tổ quốc thương yêu
Tôi nợ gì quê mà đem thân lưu xứ
Em nợ gì tôi mà thở gió than mây
Đời trống hoác mà chứa sầu chẳng đủ
Dựa vai nhau còn lạnh ngắt heo may
Trên cây muộn màng tình đau kết trái
Từng ngày vui hoang vàng võ tả tơi
Ngọn tóc pha sương cách gì xanh lại
Ta yêu em và bất chợt thương đời
Hà Huyền Chi
hahuyenchi@aol.com
Giới thiệu tác phẩm mới:
26 NHÀ THƠ VIỆT
NAM ĐƯƠNG ĐẠI
Lần đầu tiên sáng tác của các nhà thơ trong và
ngoài nước đến với bạn đọc trong một tuyển tập.
Vượt qua những cách biệt về địa lý, chính kiến,
tuổi tác, kinh nghiệm đời sống, kinh nghiệm văn chương... họ có
chung một khát vọng và nỗ lực cách tân thơ Việt triệt để.
Những bài thơ phá toái, kích động một cách tinh tế,
thâm trầm và nhân bản; thể hiện cảm thức thơ của người Việt
trong giai đoạn đương đại. Tập thơ có khả năng sẽ tạo tranh luận
trên nhiều lãnh vực.
26 nhà thơ góp mặt: Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Nguyễn Quốc
Chánh, Bùi Chát, Đinh Trường Chinh, Trần Tiến Dũng, Nguyễn Đạt,
Văn Cầm Hải, Phan Nhiên Hạo, Lê Thị Huệ, Vương Huy, Inrasara, Đỗ Kh.,
Ngô Tự Lập, Đinh Linh, Ly Hoàng Ly, Nguyễn Hoàng Nam, Uyên Nguyên,
Thận Nhiên, Thường Quán, Đỗ Quyên, Phan Bá Thọ, Phan Huyền Thư,
Nguyễn Đăng Thường, Nguyễn Hoàng Tranh, Nguyễn Đức Tùng, Nguyễn
Viện.
Nhà lý luận phê bình Nguyễn Hưng Quốc viết lời
giới thiệu.
Họa sĩ Nguyễn Danh Bằng trình bày bìa và kỹ thuật.
26 NHÀ THƠ VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI: Tân Thư xuất
bản, Văn Nghệ phát hành vào cuối năm 2002 .
0o0
Chủ
biên:
Phạm Chi Lan
Phụ biên tập:
Phạm Thiên Mạc * Nguyễn Phước Nguyên
Nguyễn Tiến Dũng * Sung Nguyễn
Đinh Yên Thảo * Trịnh Thanh Thủy
Homepage:
http://demthu.lonestar.org
E-mail: vhnt@vanhocnghethuat.org
Copyright 2002
VHNT Publications. All rights reserved.
 
|
|
|
|