
|

Tranh Dinh Truong Chinh

NỘI DUNG:
THƯ VHNT: nguyễn quốc trụ
AUDIO: Nguyễn Đình Toàn nói
về ngày lễ Tạ ơn
(qua giọng đọc
của tác giả *)
Đoạn 1 - Cám Ơn Cha
mẹ, gia đình...
Đoạn 2 - Cám ơn Người bạn đời, tình nhân
Đoạn 3 - Cám ơn đất
nước, xã hội quanh ta
Đoạn 4 - Và xin cảm ơn
đời.
THƯ
TÍN: BBT-vhnt phụ trách
THƠ:
Chiều Đến Chậm / Trẻ
Phạm Thế Định w Bài Số 1 / Bài Số 2 Phan Huyền Thư w Dallas,
Mùa Bão Tôn Thất Phương w Thơ Con Cóc 3 Trần
Trí Dũng w Thu Khúc Tám Thiên Hương w Thu / Bến Đợi HYN w Calica! PCL w Nhớ Vĩnh Long DucMal w Cầm
tấu / Mộ Lạnh Phan Lê Anh
Tuấn w Đêm Mồ
Côi / Một Ngày Theo
Chiếc Lá Rơi Thanh Sơn w The Game of Hearts TBA w Flower Plant, Again Tyna w Cung
Bậc Cuối / Gọi Nhau Chu Kỳ
Thư w Chiều
Nhớ Gió Thu Phan Cát Linhw Mười Đoản Khúc
Nguyễn Đức Tùng w Giấc Mơ Trở Dạ Đinh
Trường Chinh w Chong Đèn
Thưa Chuyện Cùng Đêm Nguyên Nhi
GIỚI
THIỆU TÁC GIẢ:
Wallace
Stevens: Đinh Linh dịch và giới thiệu
MỤC NGÔN NGỮ / TIẾNG VIỆT ĐẶC BIỆT:
DŨNG VŨ: Tiếng
việt và ngôn ngữ học hiện đại -
CHƯƠNG 2: ngôn ngữ và diễn đạt đặc điểm
của tiếng việt
TIN VĂN:
nguyễn quốc trụ & jennifer tran phụ trách:
1. Giới thiệu Naipaul: "Bằng
cách nào tôi bỏ Phố Miguel"
2. Nói
thêm về Nobel văn chương 2001
3. Thiên Đàng và
Bệnh Than
4. Quand Même
DIỄN ĐÀN
VĂN HỌC NGHỆ THUẬT:
NGUYỄN VY-KHANH: Cao
Đông Khánh, ngọn lửa cuồng của ngôn ngữ
ĐỖ LONG VÂN: Vô Kỵ giữa chúng ta hay là hiện
tượng Kim Dung (kỳ 4)
ANATOLI SOKOLOV: Tình hình điện ảnh Nga
hiện nay (Phương Hoa dịch)
THƯ VĂN NGHỆ:
LƯƠNG THƯ TRUNG: Thư từ Boston gởi Thầy Hoằng-Hữu
Nguyễn Văn Phú
TRUYỆN NGẮN / TÙY BÚT:
BÙI HOẰNG VỊ : Nghiệp
ĐINH LINH: Thư lạ (Phan Nhiên Hạo dịch)
NHƯỢC TRẦN: Đời
thừa
TRẦN TIỄN CAO ĐĂNG: Giọng
nói
HỒ TĨNH TÂM: Mùa
nấm mối
H.T.T.: Kỳ thú Phong Nha đệ
nhất động (bút ký)
NGUYỄN VIỆT NAM: Khổ
(*) Courtesy của đài Radio Bolsa, chương trình Nhạc
chủ đề lễ Tạ Ơn, phát thanh ngày 11/22/2001, do Nguyễn Đình Toàn
thực hiện.
. |

Nhân Lễ Tạ Ơn năm nay.
Trong cái rủi có cái may, như người Việt mình nói: vụ khủng bố 911
vừa qua làm thức tỉnh người Mỹ. Họ bắt đầu lo (care) cho nhau
nhiều hơn, theo như tin tức báo chí. "Care" cho nhau theo tinh thần
này: Hãy làm cho người khác cái điều mà bạn muốn người khác
làm cho bạn.
Và đây chính là "sự hấp dẫn" của nền văn minh "của
chúng ta", theo như nhà văn Naipaul, Nobel văn chương năm nay: Mong
muốn có được hạnh phúc là ở trái tim của sự hấp dẫn của
nền văn minh của chúng ta
Thật là tuyệt vời sau bao tai biến ý
tưởng này đã đơm hoa kết trái. Một ý tưởng mềm mại, xứng
hợp với tất cả mọi người. Nó hàm ngụ một kiểu xã hội nào
đó, một sự tỉnh thức tâm linh nào đó.
(Phỏng dịch câu của Naipaul: "This idea of the pursuit of happiness is at the
heart of the attractiveness of [our] civilization
. I find it marvelous to
contemplate to what an extent, after two centuries and after the terrible history of the
earlier part of this century, the idea has come to a kind of fruition. It is an elastic
idea; it fits all men. It implies a certain kind of society, a certain kind of awakened
spirit").
Một thân hữu VHNT
N.Q.T.

 |
Được tin
thân mẫu của Thận Nhiên và Tôn Thất Phương đã mãn phần ngày 5
tháng 11, 2001 tại Saigon, ban biên tập VHNT và nhóm Ô-Thước thành
thật chia buồn cùng Thận Nhiên và Tôn Thất Phương, nguyện cầu cho
hương hồn bác thảnh thơi an nghỉ miền vĩnh lạc.
Mong 2 bạn được bình an trong lòng, sau những ngày vất vả lo lắng cho
mẹ.
Thân mến.
BBT-VHNT & nhóm Ô-Thước |
Thư của anh Nguyễn P. Hùng (Singapore,
Thailand):
Chào Ban Biên Tập VHNT,
Chào Chi Lan,
Tôi vẫn thuờng đóng góp thơ vào VHNT duới bút hiệu Quên. Tôi
đang xin bài của các thi sĩ nước ngoài để in sách từ thiện (xin
xem bài đính kèm). Nếu có cách nào VHNT giúp dùm để bài vưà
đăng trên VHNT, vưà in sách thì hay quá.
Các bạn nghĩ sao?
Hung
VHNT:
Anh Hùng thân mến
Lâu quá mới nghe tin anh, cũng ít nhận email và thơ anh gửi cho VHNT,
chắc anh lúc này bận rộn với nhiều công tác xã hội? Rất cảm
phục và hoan nghênh việc làm của anh cho những trẻ mồ côi và
người bệnh tật ở VN. Sẽ nhắn tin này của anh trên VHNT số tới,
để độc giả và người cộng tác có thể liên lạc gửi bài tới
anh. Chúc anh và gia đình an vui, mọi điều tốt đẹp và thành công.
Thân mến, VHNT
----
THƯ MỜI ĐÓNG GÓP THƠ
Thân chào các bạn,
Nhóm thiện nguyện Bạn Người Nghèo (Friends of Underprivileged) có
mục đích giúp các người thiếu may mắn bên VN. Khi làm việc trong
các làng phong cùi, chúng tôi đã có dịp tiếp xúc với nhiều thi
sĩ tài ba hiện dấu thân trong những trung tâm này. Những bài thơ
của họ tuy chưa nổi tiếng như thơ của Hàn Mạc Tử (qua đời vì
bệnh phong) nhưng cũng rất vững vàng và chan chứa tình người;
chẳng hạn như lời của một nữ thi sĩ kiêm nhạc sĩ mà những ngón
tay tàn phế bắt cô phải xa cung đàn:
Bốn bức tường bệnh viện
Chít màu trắng khăn tang
Những bước chân liểng xiểng
Những cung mi lệ tàn
Nhưng kìa một bóng trắng
Thoăn thoắt theo nhịp thơ
Khuôn mặt tròn tươi tắn
Em nhoẻn cười "Ma soeur"!
-- Hàn Lệ Thu [Qui Nhơn]
Chúng tôi muốn xuất bản tập thơ "Lấp Lánh Tình Người"
(LLTN) cho các thi sĩ này theo như mơ uớc của họ, và cũng để gây
quỹ học bổng cho trẻ em tại các làng phong. Tập thơ LLTN dự tính sẽ
có 100 bài chọn lọc: 50 bài của các thi sĩ thuộc các làng phong bên
VN, và 50 bài của những cảm tình viên khắp thế giới.
Nhóm chúng tôi và các tình nguyện viên sẽ phụ trách phần trang
trí, hình ảnh cùng chi phí ấn loát. Chúng tôi thiết tha mời các
bạn đóng góp bài cho tập thơ LLTN:
* Thể thơ tự chọn, bằng tiếng Việt, dưới 32 câu mỗi bài
* Thơ phi chính trị và phải phù hợp với chủ đề "tình
người"
* Bài gởi xin viết dưới dạng chữ VIQR (như bài viết này)
* Mỗi tác giả gởi tối đa 2 bài
* Nhóm Chủ Trương sẽ biếu 1 tập thơ LLTN như món quà văn nghệ đến
tác giả có bài chọn đăng.
Mọi thắc mắc và bài vở xin gởi về cho chúng tôi, theo địa chỉ
email dưới đây, trước ngày 1 tháng 1 để kịp ra mắt tập thơ vào
tháng 5, 2002. Chân thành cám ơn các bạn.
Thay mặt Nhóm Chủ Trương,
Nguyen P. Hung
Friends of Underprivileged
Email: f_o_u@yahoo.com
http://members.tripodasia.com.sg/fou/index.html

Chiều Đến
Chậm
Tôi yêu những buổi chiều đến chậm
theo những ngọn đèn treo nhấp nháy trong
sương mù lan nhẹ trên giòng sông,
khi bước chân tôi từ phố cổ đi về.
Tôi yêu những tiếng cười vọng ra từ những quán cà phê gần
học xa.
Trên lề đường, những người con gái, những chàng trai kề bên
nhau sau những giờ học quá dài.
Tôi yêu cơn gió bấc bay nhẹ những chiếc lá vàng.
Dù bên kia phố không còn em chờ đợi thì hai hàng cây trơ lá
cũng đã buồn như lòng tôi phục sẵn những giọt lệ tất nhiên
của cuộc đời.
Những giọt lệ tuy vậy cũng còn đọng hạnh phúc của những giây
phút ngắn bình yên.
Dù khi chiếc xe bus vừa thả tôi xuống xong thì đôi khi những giọt
mưa lạnh đã hắt xuống mặt đường.
Tối mở lối tôi về căn phòng rất lẻ loi.
Dù bên kia con phố em đã bỏ rơi những cành gai sắc mọc cạnh trái
tim đã bắt đầu rướm máu, thì tôi vẫn yêu những buổi chiều
đến chậm.
Ve vuốt rất âm thầm nỗi cô đơn tuyệt vời của những tối đời
tôi.
Phạm Thế Định
----
Trẻ
Harry Packer,
Phong Thần, Tây Du
Ha ha, hu hu ...
Úm ba la
Phù
phù
....
Cù gan bàn chân
Kẻ lông mi
Em nằm giữa những đe dọa
Tôi bay đi để quên những gói bột trắng
Tôi bay đi để quên những hỏa tiễn giá hàng triệu đô la
Phù
phù
Tôi thổi bột yêu vào tai của em
bột màu hồng
Phù
phù
cù
Tôi
nằm
giữa
em
khủng
bố
Phạm Thế Định
dzungthedinh@yahoo.com
(*) Harry Packer: ghép bởi Harry (Harry Potter) và Packer, tỷ phú Úc.
Bài số 1
Đoạn tuyệt ngày hôm qua
đầu giường sằng sặc giấc mơ mới
đông cứng nỗi buồn
ngọ nguậy trong đầu con mọt nghiến răng
thèm ý mới
đôi bầu vú thông minh
không cứu nổi cặp đùi dài ngu ngốc
chảy vào nhau
tình chảy vào sâu tràn trề lênh láng
mặt đất quá buồn
mưa gõ mõ cầu siêu
hồn phiêu diêu đèn nhang cửa ngỏ
buồn tập tễnh
về ăn giỗ mình
Phan Huyền Thư - 11-09-01
---
Bài số 2
Nhà hàng Thiên đường hôm nay nghỉ sớm
độc ẩm quán Âm phủ trọ hết phòng
cáo thị Phù vân tên bỏ ngỏ
tựa vào rất gầy
ảnh không
Thêm chút hơi ấm
em sẽ được hong
sương nằng nặng dìu nhau ngã ba Tiền Đường
chìa tay đi anh, cho em nắm
Ngày chợ phiên mua đôi hình nhân trắng
giăng mắc ngọn thảo phương
Nhảy múa ánh mắt lư hương
mềm môi thiếu đam mê, tình nhẹ
cốt tro mất thiêng dưới lửa
Em về phía dòng sông
Rất nhiều hoa đăng trầm hồn bình yên
yếu đuối
lập lờ trôi theo tiếng cầm hải
bập bùng
chập chùng
khơi.
Phan Huyền Thư - 01.10.01
(Jennifer Trần giới thiệu)
Dallas,
mùa bão
Tháng mười một
giấu mùa bão ngầm
những cơn mơ thảng giấc
khuya
tôi khóc thét
đêm Dallas vỡ ngực
đi vào chuyến du viễn qúa khứ
những cánh buồm rời mắt
trong tôi cạn chuyến khứ hồi
chiếc vé hạng nhất nằm sâu kí ức.
Đêm
cạn dần những cơn mơ
tôi đặt niềm tin vào những mặt trời đổ
ngọn lấp loé
phía ngày chưa tới
khi triền nước xoáy đổ trễ chuyến tàu
khuya
tuổi thơ
đuối phía còi tàu
goong
kéo dài cơn bão
Dallas&tôi
thét vỡ ngực đêm
lúc bánh xích nghiến ngang
niềm hy vọng
sân ga
nấc tiếng cười cuối goong.
Tôi bước về phía ngày
nơi mặt trời nhỏ máu nhức nhối
rạn những vết thương tuổi thơ đỏ ối
máu
nhễu trên mặt kí ức
ướt đầm thời lêu lổng
máu
tràn tuyệt vọng
đêm Dallas
tôi thét vỡ ngực
câu hát ngày chào đời khản cổ.
Lặng lẽ bơi vào đêm
tôi quẫy đuôi về phía biển xa
lóng lánh mặt người những triền núi lạ
thèm
được thở một lần
hơi thở của cây giấu sau tàng lá
thèm
được hôn một lần
nụ hôn mặt ngày lóng lánh những tinh khôi
những ly rượu
đỏ màu vết thương
có khi rót lên niềm hy vọng mới
Dallas
rạn tiếng cười
tôi
hát vỡ ngực đêm.
Tháng mười một
có khi
cơn bão xé lòng
hát
vỡ ngực đêm Dallas
có khi
bão giữ đời nhau.
Tôn Thất Phương
tuongphon@yahoo.com
Thơ Con
Cóc 3
(& P.)
đốt lá trên trời bầu ngực trĩu
hay nửa mặt người
vừa nghiêng xuống đời nhau
hôm qua
nhớ ánh đèn nhớ cái bàn
nhớ lửa chiều hôm nhớ tô canh
nhớ nhiều đêm mưa dầm
nhớ thời bán dạo
nhớ tuốt luốt những ngày xưa nhỏ xíu như cọng rau
nhớ mình còn bàn tay
nhớ mình còn bờ vai
chiều với phố với người không có mặt (*)
một mình thương khói sóng
lênh đênh
người thổi màu lên lá
trôi ngày buồn vui
Trần Trí Dũng
Trandt@aol.com
(*) đ.t.c
Thu Khúc
Tám
Buồn ơi, buồn ơi,
Mưa xoay xoay ngàn bong bóng vỡ
Sợi tóc mai mềm ,
Nỗi buồn chùng xuống bâng khuâng
Cỏ xót xa đưa,
Giấc mơ theo suối trở về
Mây chùng xuống theo hàng mi em rủ nước
Long lanh, long lanh
Nỗi buồn sóng dâng
trôi đi ngàn lá
Những mỏm đá có hồn
nên ướt lệ xót xa
Những đám rong rêu
theo gió dật dờ
Những thoáng gió sắt se
cho hàng cây thêm rũ
Thiên Hương
hbui2@optusnet.com.au
Thu
Một chiều hoang
nắng rũ vàng
Lá thu buồn
đón gió bay ngang
Nhuỵ hoa
cũng không còn ngọt nữa
Để tình ong
sã cánh lìa đàn
Thấy không em
Bông hoa trắng ngậm xác ong vàng ?
Bến Đợi
Thế rồi giã biệt giữa mùa thu
Gió tiễn chân dọc bờ Bến Đợi
Để hồn thu đuối dòng chới với
Để ngừi thơ hụt hẫng thuyển chài .
Vớt hồn ai ?
Kéo hồn ai ?
Nước sâu thăm thẳm vọng mày ngài
Nhớ tìm ai ?
Khóc tìm ai ?
Thêm điêu linh hình hài nắng quái
Trăm năm hải hồ ngậm ngải
Trầm luân thiếu phụ chờ chồng
Giọt chiều võng nhịp qua sông
Thả chèo, gác mái ngồi trông người về
HYN
iamyours@web.de
Calica!
(về một buổi chiều Calica năm
2000)
Phố thẫm ướt buổi chiều gió biển
Nhánh phượng còn sót lại cuối hè
Đỏ như vết môi ngon
Chim câu rù mỏ tìm chút ấm
Thành phố lạ
Góc công viên người da đỏ mắt buồn tịch mịch
Ném nhìn vào hư vô
Chiều rơi chiều rơi
Rơi như mũi tên tẩm thuốc độc
Cắm ngập xuyên tim
Kẻ cuồng tín ôm chặt giáo điều
Coi tình yêu như một tín lý
Chết mà chưa gặp người yêu
Có phải hôm qua chúng mình rất buồn
Cứ nghĩ về một đốm lửa
Ai nhóm hắt hiu
Đôi mắt buồn tịch mịch ấy
Đuổi theo anh
Đổ vào bóng tối
Chờ ai đốt lửa hoàng hôn
Ta cứ lần theo chiều dài lịch sử Nam Mỹ
Ai khám phá sô-cô-la
kỳ diệu,
Kích thích tố tình yêu
Như một đêm bên ánh lửa vùng nhiệt đới
Người mê đắm một vùng ngực trần
Quyện mùi chocolat và tiếng reo của lửa khát vọng
Người đi đi mãi về hướng gió
Cứ nghĩ về một đốm lửa
Ai nhóm hắt hiu.
Phạm Chi Lan
lanpham4@home.com
Nhớ Vĩnh
Long
Em có về lại Vĩnh Long xưa
Cho tôi gửi lời thăm phố cũ
Đất Thánh Tây có còn chiều xuống rũ
Bóng cây gầy soi lá giữa mương khơi
À, có chút mơ màng cầu Huỳnh Tá
Sông ngày xưa tôi có quậy bùn hôi
Mẹ gọi về mắng một trận tơi bơì
Nhưng mê lắm, tắm sông không bỏ được
Góc ngã tư có cây xoan ngày trước
Với gốc điệp vàng tôi đứng mỗi trưa rơi
Giờ còn không hay đã bị đốn rồi
Mùi hương cũ tôi còn thoang thoảng nhớ
Rồi kem Cầu Lầu, kẹo ngon Thương Xá
Trường Nam tỉnh lỵ ... nhớ quá đi thôi
Thằng bạn xưa cùng tôi chơi đáo chọi
Giờlạc loài xứ khách giống thằng tôi
Vĩnh Long ơi hai mươi lăm năm không thấy
Không nghe ai nhắc lại chút tên thôi
Tôi ngày ấy đời non như cỏ dại
Nhớ gì đâu ngoài Cầu Đá lạc loài
Đến bây giờ sống giữa xứtuyết rơi
Thèm nắng sân trường Kiều Anh năm trước
Lời nghẹn lời ôi cố hương xa xót
Biết khi nao ta mới gặp lại người
......................
Buồn như đêm ngủ vắng người
Nhớ như tiếng mẹ ru hời ngày xưa ...
DucMal
Cầm tấu
Mộng cũ tiêu tao
Lòng tơ trúc
Tình hoài trăn trở
Nỗi phù sinh
Từng giọt âm thanh
Rơi trong không gian của sự im lặng
Rung cảm mơ hồ
Đến đi vô hình vô sắc ....
Ấn tượng tiền ngôn ngữ
Thoáng qua
không thành lời
Âm thừa còn tư lự
Một túm chữ
Lẻ loi ....
Phan lê anh Tuấn
---
Mộ lạnh
Nhàn vân bào ảnh lạc giang đầu
Khả liên bích ngạn nhất hàn khâu
Nhật mộ trường du mai vãng sự
Thu ba viễn ngoại xử nhân sầu
Phan lê anh Tuấn
tlphan@earthlink.net
Đêm mồ
côi
Nửa đêm thức giấc
Phách lạc hồn xiêu
Những giọt máu vỡ toang trong huyết quản
Người ăn mày đưa gậy dò đường
Chiếc xe ngựa lộc cộc đi trên đường lồi lõm
Nghiến nát những bước chân hoang
Góc phố thiền sư nói lời không thực
Đệ tử vào hộp đêm xem vũ cởi truồng
Những lớp sóng xô nhau dồn dập
Cát mịn trôi theo kẽ tay
Chắt chiu từng nụ hôn lén lút
Người tình e thẹn cúi đầu
Đêm tinh cầu rụng ngôi sao xẹt
Một linh hồn vừa lià thế ra đi
Nợ áo cơm trả hoài không dứt
Ném hòn sỏi xuống ao tìm chân lý, công bằng
Những bong bóng tuổi thơ vỡ theo giọt mưa
Sợi thủy tinh ướp buốt tâm hồn
Thiên hà nào vừa nổ đêm qua
Vỡ đầu người chơi khuya say khướt
Hát ồm ồm bài rock lạt lẽo
Môi khô tình quê hương
Chuyến xe qua đèn đỏ không dừng lại
Dốc trơn đổ mỡ loáng đèn
Người con gái phanh ngực áo mời mọc
Điếu thuốc quẳng vào vũng nước tan mau
Đêm mồ côi lịm dần đen trắng
Sân khấu khuya đào kép mệt ngủ vùi
Thanh Sơn
---
Một
ngày theo chiếc lá rơi
Đã bao nhiêu lần tôi năn nỉ em
Xin đừng quên nhau, tội nghiệp
Em dửng dưng bập điếu thuốc lá
Son dính nhầy nhụa trông kinh
Tôi chỉ muốn tát một cái
Nhưng không nỡ
Bàn tay còn dơ cao sượng sùng
Em cười hắc hắc như mèo rú
Nửa đêm tìm đực trong bóng đen
Tôi cầm chiếc lá trên tay
Một ngày soi trong bóng
Những sợi tóc bạc đi vô tội
Tôi khóc trên mắt em
Cầm bàn tay không nói
Chiều qua đi vội vàng
Vũng nước mưa đóng rêu xanh
Người đàn bà run run áo ướt
Tôi nghĩ giá gì mình chết được
Để em luôn là của riêng tôi
Mùa đông lướt đi trong buồn xám
Phố nghiêng rọi bóng đèn vàng
Tôi đứng dưới cột đèn
Ôm trái tim rỏ máu
Hát nghêu ngao bài hát thuở xưa
Nghe sấm rền trên mái ngói
Tuổi thơ đánh rớt dọc đường
Những bánh tầu nghiến trên ray sắt
Một mình ngồi trong toa
Giấc ngủ ngật ngà chóng mặt
Một ngày theo chiếc lá rơi
Buồn ơi hãy thả những lời ru êm
Thanh Sơn
Dothanhvan@aol.com
the
game of hearts
someone got bad
someone got worse
we played the game of hearts
we were playing a game
whom was there to blame?
the good heart? the bad heart? it all depended
when there was no more move
someone had to loose
it was the good heart that chose
and guess what, I'm
loosing a good friend!
-
tba
tba213@yahoo.com
Flower
plant... again
(Inspired by the poem flower plant - for Nguyen Duc Son & Ian Bui)
How lovely! Flower plant
You struggle against weeds, each minute labor
to survive fragrantly in either humid or arid space
You, one of a few wonders on this somber earth
give colours to life like mother's smiles through ages!
How frail! as flower plant
She, so bold alone in hours of labor
No limit of love in time and space
Her tears salt this flavourless earth
that takes for granted for ages!
How sad! Once withers flower plant
He returns home after a day of hard labor
Engulfed by loneliness in his colourless space
The sole rainbow from the gloomy earth
has faded before men reach wise ages!
TyNa - Holland
Tuynga.Bui@Jacobs.com
CUNG BẬC
CUỐI
Ta sẽ về thăm nhau
Trong ký ức mờ sâu
Bóng nụ cười dẫn lối
Khơi nước mắt nhiệm mầu
Ta về nương sóng nguyệt
Soi huyễn vực buồng tim
Nhịp nào dâng tưởng tiếc ?
Lên khoé mắt chân chim
Về đáy dòng sông thương
Tìm nụ hôn trầm hương
Ta về như linh hiển
Khơi quật mộng nghê thường
Hồn xuôi theo biển nhớ
(Đại dương máu ... trong ta)
Vượt núi non trăn trở
(Núi là xương ... hiền hoà)
Như nghìn cơn lôi vũ
Đêm gió thét đồi nương
Ta về như thác lũ
Đòi vòng tay yêu thương
Đường tình vết chim di
Còn thơm hương thạch quì
Ta đi thăm kỷ niệm
Vùng huyệt lạnh tao ly
Ta về đêm thứ nhất
Nhạc cầu hồn lâm chung
Tìm nhau nơi xa khuất
Trên cung bậc cuối cùng
Ta sẽ trở về thăm
Giữa sát na oan nghiệt
Và cùng nhau tiễn biệt
Hồn cuộc tình trăm năm
----
GỌI NHAU
Người xa, bỏ mặc con đường
Hồ như trăng vẫn dặm trường miên thu
Ta về, lạc lối trầm phù
Gọi nhau tuyệt tích ... cõi mù mịt xưa !
Chu Kỳ Thư
ky_thu_2000@yahoo.com
Chiều
Nhớ Gió Thu
Thương Tặng Nhà Thơ Trần Thế Phong
CHIỀU mỏng im lìm đến giữa mơ
Vườn hoa nắng nhạt nghiêng hững hờ
Bên song em viết bài thơ nhớ
Thương nhớ nơi này ... thương nhớ ôi !
NHỚ dấu chân nào lạc đến đây
Chờ đợi bâng khuâng hẹn nơi này
Gối sách đêm đêm sầu vơi cạn
Xao xuyến tơ tình giọt lệ rơi
GIÓ thoảng hồn thơ giữa bóng mây
Đâu đây tiếng hát khẽ tình đầy
Vần thơ theo gió hôn làn má
Mộng tình hoa dậy hồn ngất ngây
THU đến ngỡ ngàng lá thu bay
Tình Thu nũng nịu dáng hao gầy
Rừng khuya âu yếm từng lá úa
Cao ngất tình ai ngự đỉnh trời !
Phan Cát Linh
phancatlinh@aol.com
MƯỜI
ĐOẢN KHÚC
Mùa Thu
Khi em cho sữa vào ly càphê
Và khuấy đều ly càphê sữa
Trời lúc nào cũng vào thu
Trong Bụi Gai
Chỉ Trang Tử mới biết
Những con bướm tìm gì
Trong bụi rậm đầy gai
Chiếc Kim Cánh Bướm
Người y tá bước ra khỏi phòng hồi sinh
Trên tay cầm chiếc kim cánh bướm
Mà đứa bé không cần tới nữa
Tình yêu
Cơn mưa rào bay đi
Để lại trên cỏ
Một bông cúc trắng
Mục Đồng
Đứa trẻ mục đồng năm xưa trở về nhà
Ngập ngừng mắc áo khoác
Lên chiếc sừng trâu.
Bóng
Một cô bé bảy tuổi
Cúi mình trên cầu
Cười với gương mặt của mẹ tôi.
Việt Nam
Trên rào thép gai
Gió Lào thổi đứt
Những sợi tóc dọc vĩ tuyến 17.
Gương
Chiều thu
Hai người phụ nữ dìu nhau
Đi sâu vào gương
Mong
Em hãy tới đây xem
Một con chim về làm tổ
Trong hộp thư đầu nhà anh.
Quê Nhà
Mùa mưa sớm
Trên phong thư
Người bạn cũ.
Nguyễn Đức Tùng.
tungducnguyen@sprint.ca
giấc mơ
trở dạ
I.
Mỗi ngày tôi bồng bềnh đuổi vớt những giọt nước
mơ đắm sự va chạm cuả các di thể lỏng
hoài ảo sự tan ruỗng
những cấu thành trong suốt và vô vị
bài thơ hình thành như một vật rơi tự do
mỗi tĩnh từ xanh
là mỗi giọt nước
thăm thẳm đổ
vào giếng kí ức.
Đêm
trăng đã thành tượng ảo
cơn mơ tạt bóng rực xanh
trăng xuất tinh một cách tự nhiên lên trang giấy thô nhám
tôi vớt ý nghĩ về những giọt nước
lắng nghe bóng mình
ráo hoảnh.
Tôi dâm đãng một cách vô vọng .
II.
Mỗi ngày
thơ bốc hơi như khói
tôi xuất hiện cô đơn trong đô thị
bài thơ xuất hiện cô đơn trên trang báo
những tĩnh từ xanh cuả đêm
bỗng biến mất khi thức giấc.
Giữa đô thị trống
tiếng cười đôi khi vỡ ra giữa giấc mơ ban ngày
tôi vẫn cấy những tĩnh từ cho đêm
hoài thai cho một cánh đồng còn trống
rủ chiếc bóng mình làm nhân chứng
lễ truy điệu cuả chữ .
III.
Tôi vẫn thả trôi giấc mơ mình quanh những ốc đảo
và đêm sẽ đánh chìm chúng.
Trăng bay qua vùng động đất
hun hút một chỗ nằm
quanh tôi những bầy lá sước đầy kí ức
rỉ máu thành cơn mưa đẫm dạ
Tôi ngồi nhìn những con chữ nhễu chảy xuống đường mương trí
nhớ
thấy người đàn bà tay ôm buồng trứng nhóm lửa hắt hiu
trống hoang cánh cửa
bước vào
rực cháy hốt hoảng
Tôi sẽ xuất tinh một cách tự nhiên
đêm dẫm nát những sự-thật-ảọ
Lẩy bẩy dưới vừng mây thổ huyết
cơn hoang dâm tôi phơi lên cuộc đời
phù phiếm hiu quạnh
phù phiếm tan chảy
Tôi vồ bắt vô vọng bóng mình
rồi biệt dạng trong một căn phòng kín
nhắm mắt và biến mất
giữa mưa
thảng thốt mưa ngoài
kí ức vẫn sước trên những đọt lá
rỉ máu , trượt chảy
theo đường mương kinh đạo người đàn bà thơ .
IV .
Bước chân vỡ cuối cơn mơ
tôi ngà say trôi mịt mù vào kí ức người đàn bà ôm lửa
đêm sẽ hung bạo đốt cháy liếp trí nhớ loáng trôi
sẽ nuốt chửng âm thanh cuả gió
cắn đứt tuyệt vọng
Tôi bước như chân gián chạy vào lửa tồn sinh
thiêu thân vào giấc mơ chính mình
tiếng cười vỡ trên lửa
nước mắt vỡ giữa tro
đêm rồi sẽ đóng sập
tôi sẽ choàng tỉnh hung bạo như vết cắn
dấu răng đau tê
gửi lại phiêu mù con chữ cuối .
V.
Phía sau đêm
Tôi nằm cong queo như một con gián
gặm lở giấc mơ mình .
Đinh Trường Chinh
10/2001
dinhtchinh@hotmail.com
Chong
đèn thưa chuyện cùng đêm
thật sự chẳng có điều chi mới lạ
tình yêu, mặt đất bầu trời
biển biết hết và dấu đi tất cả
đêm và đêm
đêm Oklahoma gai sắc như mảnh bom
đêm sặc mùi khủng bố
đêm con mắt vỡ tròng còn thau láu
oklahoma đã ngã màu dã quỳ
ta ơi, mùa lá cháy
bầy sói hú trăng tràn đồng khuya
con đường nhấp nháy ma trơi
lũ bò rừng chạy hoảng loạn về phía những động hang tiền sử
rồi tuyệt tích
như ta, rồi tuyệt tích
tuyệt an nhiên như con thác khô nguồn
dù thế nào, oklahoma
khi chạy trốn làn tên độc sau lưng
ta cũng chỉ loanh quanh trong vòng định mệnh khốc liệt
biển biết hết
mặt đất chẳng sinh sôi
con người vẫn nảy nở
đêm sặc mùi khủng bố
không sao, những sòng bạc đều mở cửa hăm bốn giờ
để mọi người thanh thản tán tỉnh nhau
không sao, những đàn bà sáu mươi cứ yêu màu hoa phượng
những đàn ông năm mươi cứ thương áo học trò
sống để làm gì nếu không phải lập lại điều ngớ ngẩn
trong một thế giới tiếu lâm
đêm oklahoma gai sắc như mảnh bom
đêm sặc mùi khủng bố
tất cả các sòng bạc đều mở cửa hăm bốn giờ
biển biết hết và dấu đi tất cả
trở về
một thử nghiệm thất bại
thôi, cứ nhởn nhơ tán tỉnh nhau
không sao đâu oklahoma
những đàn ông không còn khả năng làm tình
những đàn bà đã quá thời sinh nở
vẫn nên cho nhau những buổi hẹn hò
đêm bàn tay rã còn cố nắm
oklahoma đã qua ngày an bình
ta ơi, mùa bão lốc
gió hung hãn bào mòn những di chỉ trên vách đá
đã tắt ngấm bếp lửa bộ tộc
thảo nguyên tiếp thảo nguyên chập chờn hồn ma
rồi tuyệt tích
như ta, rồi tuyệt tích
tuyệt an nhiên như con thác khô nguồn
mọi người vẫn làm việc, ăn, ngủ, làm tình
che dấu niềm hoảng loạn
nước mắt cường toan đổ xuống chuyện tình
chắc phải vậy thôi, oklahoma
gã đàn ông ngái ngủ và đêm sặc mùi khủng bố
biển biết hết và dấu đi tất cả
ném giữa mặt chiếu đồng bạc sau cùng
bày trận ta ơi, anh hùng mạt lộ
xuất chiêu, hảo hớn cùng đường
bao lâu nữa vẫn không là máu thịt
đêm oklahoma về đánh động một vết thương
anh gọi em lúc nửa đêm
trái tim vừa trở mệt
em hối hải vượt qua con sông đỏ
nước mắt hoang mang tưởng lần gặp sau cùng
mở cửa, mở cửa lúc 3 giờ khuya
để thấy gã đàn ông nằm thở dốc
năm mươi năm trái tim đập nhịp gì
biển biết hết và dấu đi tất cả
đêm sặc mùi khủng bố
gã đàn ông thiếp đi trong tiếng trống bùng bùng mở đầu cuộc
săn
tiếng đạp đất rầm rập của lũ bò rừng băng qua thảo nguyên mù
bụi đỏ
tiếng gió lốc bào mòn những di chỉ trên vách đá
tiếng lầm bầm lão thày pháp gọi hồn
mặt đất tự sơ sinh
đã xanh mầm khủng bố
có lẽ phải nói với oklahoma lời từ biệt
hỡi oklahoma
dù ta không còn một chỗ để đến
một chốn để về
đêm sặc mùi khủng bố
mọi người đều mải mê chơi canh bạc lớn đời mình
và rất quen với những điều nghịch lý
biển biết hết
dẫu mai có một nơi nào
bao dung niềm hoảng loạn
đêm sặc mùi khủng bố
đêm phơi phới sự man rợ của bóng tối
gã đàn ông ngái ngủ giật mình nghe tiếng lá
gã đàn ông quá tuổi năm mươi tự gẫm
rằng sự ngang tàng
chỉ là một nỗ lực tự biện tuyệt vọng
sự hào nhoáng cuối cùng của gã đàn ông đã quá tuổi năm mươi
bất lực tột đỉnh để tự sống đời mình
thiếu bản lãnh thảm hại để sống tùy thuộc vào kẻ khác
đêm, cứ đêm
Nguyên Nhi
nguyennhi99@netzero.net
Giới thiệu tác giả
WALLACE STEVENS
dịch từ Anh ngữ bởi Đinh Linh
Cùng với Ezra Pound, T.S. Eliot, và William Carlos Williams, Wallace Stevens là
một trong những nhà thơ quan trọng nhất của phong trào Hiện Đại
(Modernism) trong thi ca Mỹ. Ông sinh năm 1879, và mất năm 1955.
"Anecdote Of The Jar" và "Thirteen Ways Of Looking At A Black Bird"
là hai trong những bài thơ nổi tiếng nhất, và có ảnh hưởng nhất,
của ông.
Giai Thoại Về Cái Lọ
Tôi đặt một cái lọ ở Tennessee,
Và nó tròn, ngồi trên một đồi.
Nó làm tất cả sự hoang dã lôi thôi
Bao vây cái đồi.
Sự hoang dã vươn tới nó,
Trải quanh nó, không còn hoang nữa.
Cái lọ tròn ngồi trên mặt đất
Và cao và bệ vệ trên không.
Nó thống trị tất cả mọi nơi.
Cái lọ xám và trơ.
Nó bất cần chim hay cây bụi,
Chẳng giống gì khác ở Tennessee.
dịch từ Anh ngữ bởi Đinh Linh
Mười Ba Cách Nhìn Con Chim Đen
I
Giữa hai mươi núi tuyết,
Vật động duy nhất
Là mắt của con chim đen.
II
Tôi có ba quan niệm,
Như một cây
Có ba con chim đen.
III
Con chim đen đảo trong gió mùa thu.
Nó là một phần nhỏ của bản kịch câm.
IV
Người đàn ông và người đàn bà
Là một.
Người đàn ông và người đàn bà và con chim đen
Là một.
V
Tôi không biết nên ưa cái gì hơn,
Cái đẹp của uốn giọng
Hay cái đẹp của nghĩa bóng,
Con chim đen hót
Hay ngay sau đó.
VI
Những nhũ băng trét cửa sổ dài
Với một thủy tinh man rợ.
Cái bóng của con chim đen
Đi xéo tới, xéo lui.
Tâm trạng
Lần trong bóng tối
Một nguyên nhân không thể giải được.
VII
Những người đàn ông gầy ở Haddam,
Sao lại hình tượng những con chim vàng?
Các ông không thấy một con chim đen
Đang đi quanh chân
Những người đàn bà quanh các ông ư?
VIII
Tôi biết những trọng âm sang trọng
Và những nhịp điệu sáng sủa, không thể tránh được;
Nhưng tôi cũng biết
Con chim đen có liên quan
Đến những gì tôi biết.
IX
Khi con chim đen bay khỏi tầm nhìn,
Nó đánh dấu cái mép
Của một trong nhiều vòng tròn.
X
Thấy những con chim đen
Bay trong ánh sáng màu xanh lá cây,
Những tú bà hài âm
Cũng phải thét lên.
XI
Hắn đi qua Connecticut
Trong một xe lồng kiếng.
Có một lần, hắn bị xiên bởi cái sợ
Khi hắn tưởng
Cái bóng của xe ngựa
Là những con chim đen.
XII
Con sông đang chảy.
Con chim đen đang phải bay.
XIII
Y như buổi chiều cả buổi trưa.
Tuyết đang rơi
Và sẽ rơi.
Con chim đen
Ngồi trên cành cây tuyết tùng.
dịch từ Anh ngữ bởi Đinh Linh
Con Thỏ Làm Vua Loài Ma
Sự khó khăn để suy nghĩ trong cuối ngày
Khi một bóng dị hình che lấp mặt trời
Và không còn gì ngoài ánh sáng trên lông mày-
Nãy còn con mèo tớp sữa nguyên ngày.
Mèo mập, lưỡi đỏ, trí xanh, sữa trắng
Và tháng tám là tháng yên tĩnh nhất.
Được ở giữa cỏ, trong thời yên tĩnh nhất,
Mà lại vắng cái đồ sộ của con mèo,
Con mèo bỏ quên trên mặt trăng;
Và lại cảm thấy ánh sáng là ánh sáng thỏ,
Mà trong đó tất cả đều dành cho mày
Và không còn gì để giải thích cả;
Và cũng chẳng còn gì để mà suy, nó sẽ tự đến;
Và đông xông tới tây, rồi tây xông xuống.
Chẳng nhằm nhò gì. Cỏ đã đầy
Và đầy bản thân mày. Cây xunh quanh đều dành cho mày,
Cả cái thênh thang của đêm cũng dành cho mày,
Một bản thân chạm hết chu vi,
Mày trở thành bản thân đổ đầy bốn góc của đêm.
Con mèo đỏ đã khuất trong ánh sáng của lông
Rồi mày khụm cao, khụm lên,
Mày khụm cao, cao hơn nữa, đen như đá-
Mày ngồi với cái đầu như tượng tạc trên không
Và con mèo bé xanh là con bọ trong cỏ.
dịch từ Anh ngữ bởi Đinh Linh
Chủ
biên:
Phạm Chi Lan
Phụ biên tập:
Phạm Thiên Mạc * Nguyễn Phước Nguyên
Nguyễn Tiến Dũng * Sung Nguyễn
Đinh Yên Thảo * Trịnh Thanh Thủy
Homepage: http://www.vanhocnghethuat.org
E-mail:
vhnt@vanhocnghethuat.org

Copyright 2001
VHNT Publications. All rights reserved.
 
|
|
|