
Quý độc giả thân mến,
Đã vào Thu.
"Hữu thời trực thướng cô phong đỉnh Trường khiếu nhất thanh hàn
thái hư" - (Không Lộ).
Viết làm sao để bùng vỡ được cái
tiếng thét cô đơn lạnh thấu trời của người ở lại. Sinh ra trên đời
anh có việc của anh, tôi có việc của tôi. Sự có mặt của anh trên
cõi đời này không nằm trong dự tính của tôi; sự có mặt của tôi
trên cõi đời này cũng không nằm trong dự tính của anh. Nhưng,
chúng ta đã sống hạnh phúc tương tác. Như sự hiện diện của tôi
mang cho anh niềm vui để sống; sự hiện diện của anh cho tôi niềm
sống để vui.
Ngọn quái phong như dừng lại bên đời,
Ngàn năm mây trắng trong lời hư vô.
Thư VHTN số này xin
thét cùng Anh một tiếng không vậy!
VHNT #562 được sắp xếp như những mảng màu của một
Phố Rất Chiều (tranh Đinh Trường Chinh) và một chiều khá buồn
nhưng không mang sắc bi quan. Khi đọc VHNT #562, tôi cảm nhận được
vị đắng vị ngọt của các con chữ và trò sắp xếp ngẫu nhiên (hay có
trật tự?) của người viết. Mặc ai muốn hiểu thế nào cứ tha hồ hiểu,
các cây viết VHNT Liên Mạng chỉ cần nói ra được chút lòng trong
suy gẫm; giản dị thế thôi.
Một kiếp tằm. Những sáng tác tự tháng 5 năm
2004 mà như đâu đây những năm tháng 2009.
Tôi đọc đâu
đó, thiên hạ cho rằng đời sống văn bút hải ngoại mỗi ngày một
nhạt nhẽo vì thiếu đi cái không khí rảnh rang để tranh luận
sôi nổi về những điều được viết và được đọc. Người ta không
còn hứng để thẳng thắn tranh luận, mà chỉ nhường nhau một cách
rất "nghệ sĩ" hoặc xông xáo đưa ra những "con" ý tưởng thật là
"thằng" ngược đời. Riêng văn chương
Việt Nam mình, thì thêm chút "chụp mũ" hèn hèn; thiệt không
chịu nổi.
Trong khi đó, hơn nửa thập kỷ trước đây, các
tay bút của VHNT Liên Mạng đã dám tự vẫn văn kiến, thi kiến, họa
kiến của mình, mà coi đó là "dự tính của một chứng ung thư mới!"
(Tôn Thất Phương) Thiệt độc đáo!
Dù đọc số đầu hay số cuối, quý độc giả có
thể thấy rằng VHNT Liên Mạng là một sân chơi đầy ngẫu hứng,
không "chuyên" nhưng mắc "nghiệp" -- một sân chơi mà luật chơi
cơ bản là hãy cùng nhau chơi hết khí chất của mình, đừng đem
chôn vùi nó, đập nó què quặt dưới lớp sáo ngữ xám xịt, nhăn
nhó, hoặc sự lòe loặt diêm dúa gọi là văn chương thời đại.
Xin gởi đến quý độc giả số VHNT #562 như lời
nhắn tìm nhau trong một chiều rất phố.
Thay mặt BBT
Sung Nguyễn

Nguyên Nhi
Trên Tàu Hỏa Từ Barcelona Đi Cerberès
Con tàu kéo theo cái bóng trên vách đá Ðã bao chiều rồi, em
Ðịa trung hải mù mù sóng xiết Gió vạn đại xoay loạn Trời nung
nung rừng lá xém Vùng ven sương mây hãm lưng đèo
Con tàu kéo
theo cái bóng trên vách đá Bao chiều thế rồi, em Cái bóng anh
Theo miết nỗi u trầm Xước máu
Barcelona hè rưng rưng Hái
chiếc lá chưa vội chín Em ngồi chơi tuổi lên mười Ðời xanh, đời
rất xanh xa Bên ngoài cánh cửa trường nội trú Ngoài mắt nhìn
nghiêm khắc của những nữ tu Anh đang chen chúc nơi đâu Ngột ngạt
trong một hành lang chết nào đó Bên ngoài đời rất xanh xa
Những đường tàu cắt nhau ở chốn không hẹn trước Làm sao ai hiểu
nghĩa trùng phùng Mỗi sân ga sắp bày một định mệnh Phù phép như
con súc sắc trong tay kẻ gian lận ở Gothic Quarter Ðôi khi hào
phóng bất ngờ
Mùa hè nở bung những mảng nắng Ga hè hong vỡ
ngói tường xưa Ôi, em, tuổi nhỏ Từ thuở nào ta đã quẩn quanh
nhau Hành lý cho những chuyến đi chỉ có những tầng lá úa Vô ý
thất lạc một đoạn chỉ thời gian Mê miết đi nửa chừng quay lại ngó
Ngọn lau trơ, chim vịt kêu chiều
Mùa hè hực hở Rừng hạ tàn
phai Ðường tàu chói lóa Con tàu say trôi trượt dốc dài Cây cỏ
cháy trả màu về dất Tự trách mình không bằng cỏ cây Mai tàn tạ
rũ đổ Một lần đi hỏi lại có lai sinh Lấy chi trả ơn người
Bao mùa hè ta đã đi qua Nhớ không em Mùa hè ràn rụa cúc vàng
Căn nhà nhỏ râm ran tiếng cười Ðóng sầm cánh cửa Lùng bùng ngăn
kéo ký ức Sớm nhìn hoa lá mà vui Học hỏi từ cây từ cỏ
Vo
tròn mẫu giấy ném cho gió Gió mặn vị trường giang mùi đại hải
Ðẫm thơm hò hẹn Ðẫm thơm mùi thơ dại Khuôn mặt nào sẽ hiện cuối
sân ga Sau những mộ bia bên kia dốc Là điều bí ẩn của đời sống
Khuôn mặt đã rất nhiều năm không gặp Một hôm nghe như từ cõi âm
Nghe như sống nuối
Ở những nơi chúng ta đã một lần từ giã
Dường như sông núi vội xanh thêm Trời nước chừng ấm lại Mầm sống
vẫn sinh sôi Chúng ta đã dửng dưng quay lưng Ði hăm hở như lần
đầu khám phá ra tình yêu Thế giới tươm tràn trăng mật Rồi lúc
nào đó bâng khuâng tự hỏi Ðất có nhớ người
Ðoạn đường nào cũng là một lỡ lầm Không cách nào quay trở
lại Anh không biện hộ cho lỗi lầm mình Nhưng vẫn luôn tự tha thứ
Như kẻ làm cha mẹ soi sợi tóc bạc Nhìn đứa con đi hoang trở về
Như em nén lòng tự nhủ Có một ngày anh quên
Thử mở mắt nhìn
Những vĩ nhân đã chiếm ngự viện bảo tàng Những thiên tài bây giờ
chen chúc nhau trên tường gạch sân ga Những tác phẩm lớn phơi nắng
mưa dọc đường sắt Những khẩu hiệu gào thét trên sườn đồi Trăm
năm bỏ dở Sagrada Familia Nắng loang lở trên vách đá Người về
hang động
Gã matador chào biệt đấu trường Ung dung
Con bò tót trọng thương vần điên say húc Tấm khăn choàng đỏ nhầu
tơi Thời đại hấp hối Trong buổi chiều lịch sử này Con tàu vẫn
kéo theo cái bóng trên vách đá Cái bóng anh xước máu
Phố
núi quanh queo mái đỏ tường gạch vôi Nuống giấc trưa nồng Nhẩn
nha ngày tắt muộn Yên ả nơi này Bầy hải âu lao chao mé nước
Ðôi cánh buồm căng lộng gió chân mây Yên ả nơi này Biển nằm hãm
địa Lòng anh buồn lao lý đôi khi
Chúng ta đang sống trong thời đại khủng khiếp Ồn ào chữ
nghĩa khủng bố Phải không em Những bài tiểu luận có gài bom tự
sát Những viên đạn bắn tỉa phục kích từ trang thơ Và những đứa
con gái tội nghiệp Thẫn thờ tô màu mắt màu môi Ôi trang kinh
tình yêu và những đứa con gái phù thủy Trên hỏa hình đài
Anh vẫn là một người ngẫu hứng Làm chiếc bóng chạy miết theo
con tàu Mê miết theo lầm lỗi và bất hạnh của mình Con bò tót
đuổi riết theo tấm khăn choàng đỏ Ðuổi riết theo ngày tháng gió
Một hôm thấy mình tan tác
Thôi cũng qua một thời thơ dại
Tiếng ghi ta trên sân ga chiều Hướng dương trổ vàng ngút dốc Ðịa
Trung hải mù mù khói sương Vạt tóc bay loạn chiều Trầm nhạc
chiều Nốt tan loạn trên hoa niên Tan loãng trên ký ức nhám nhúa
Không có em Anh vẫn đi Những con người vẫn đi bên cạnh nhau
Như những đường tàu Cô đơn lặng lẽ Như những hình tượng
pantomime buồn thiu trên phố Ramblas Nơi anh đánh rơi chiếc thánh
giá đầu tiên Âm thầm chiếc bóng Như những cột điện trơ trọi sườn
đồi kia Không ai tháo gỡ dùm mớ dây chằng chịt Anh đi Cúi
mặt Dè chừng cả tiếng nói mình
Còi hú rúc nỗi đau nào đó
Vách đá râm râm Bặt tiếng ve Nỗi đau xé tơi chùm phượng đỏ
Thoi thóp rơi trong thành phố đầu hè Thành phố có ga tàu buồn tăm
tối Mái lá âm âm mùi mốc bệnh Mùi gánh hàng rong Dòng kênh
đen nhẻm rác rưởi Vầng trăng nửa khuya theo mẹ kẻo kịt đi về Con
hẻm tù đọng bùn lầy Cống rãnh ứ nhụa bọ quăng Tiếng pháo kích
những đêm chưa có em Tiếng rao hàng bặt câm
Chợt gặp lại
nỗi đau Nỗi đau như chửa gặp bao giờ Nỗi đau như vết đốt sâu
Bất ngờ như môt khuôn mặt lạ Tình cờ loáng thoáng giữa sân ga
Nhắc nhở những điều quen quen Nỗi đau không kịp nhận diện Như
tách cà phê vỉa hè uống vội Băng qua đường tránh một chuyến mưa
Như chút rượu cặn cùng đáy chén Uống dở dang một cuộc hẹn hò Như
chiếc lá vừa rơi quanh đây Rồi sẽ nằm ép trong ngăn kéo nào đấy
Trong ngôi nhà của chúng ta
Có những điều tưởng thật binh
thường Một nơi khác bỗng trở thành cấm kỵ Nên lúc nào anh cũng
dành phần sơ suất Lúc nào anh cũng phạm một lỗi lầm Lúc nào cũng
nặng điều bứt rứt
Ở đây người ta vẫn còn hôn nhau trên sân
ga Bầy chim câu ân cần mổ hạt Ân phúc tình yêu
Tàu
chiều đơn quạnh trơ khung thép Kéo mệt theo chiếc bóng u trầm
Khoang toa vắng im Ghế hàng quạnh quẽ Không ai Không ai quanh
đây Những người ta đã dâng tặng niềm vui Bằng niềm thống khổ của
mình
Phải thế không em Nên cần che dấu đi hạnh phúc thật
Nên nói thật khẽ Nên cười rất nhẹ E hạnh phúc này có làm chạnh
lòng ai
Chiều Ðịa trung hải êm mơ Một phân vuông xanh lơ
trên quả cầu con con góc bàn viết em Rì rào gió mặn Rì rào gió
qua ruộng hướng dương sau mùa gặt Êm mơ con mắt bão Buổi chiều
chưa có trong bản tin buổi sớm Nghe trong xe giờ tới sở Một buổi
chiều chưa có trên trang nhất tờ báo nhặt vội Ðọc qua quít giữa giờ
ăn Lẩn quất bóng hạm thuyền qua thánh địa Gió ù mang mang hồn
Thập tự chinh Ðôi mắt trợn tròng Picasso
Lục địa trôi Lúc
nhúc con người đục, khoét Tàu lăn Gã hành khất rầu rĩ và những
bài tình ca rầu rĩ Tiếng phong cầm vỡ vụn ngất trí Những hoàng
hôn những bình minh trên bao lơn bão Cội trường xuân vắt vẻo phong
ba Mặt trời kiệt máu Tàu lăn Ðồng ran ngô bắp khô cờ
Tiếng còi thét nỗi đau nào đó Thế kỷ đang dừng lại ở ga nào Tình
yêu hỏi còn chăng vận hội Nụ hôn còn vương vất giữa sân ga
Con tàu kéo theo cái bóng trên vách đá Ðã bao chiều thế rồi, em
Cái bóng anh theo miết nỗi u trầm Xước máu
ianbui
Zen Archer

A silver bow made out of abandoned moonlight
With arrows shaped from fragments of dreams
Reaching into a void more empty than skies
He gently drew upon his broken string:
Having found Love so bitterly lost
Let fly a silent scream
~69~
Her illusions shattered
Death wept, rose
Then died
(again)
-ianbui
03'30'04
To An
Uncertain Lady F.
What price for goodwill lost, my love,
That payment made for faith undone?
What pain is but a ghost, my dove,
Of cruel regrets when both are gone?
-ianbui
04'20'04
* * *
ian bui
Niềm Vui Của Tôi
Niềm vui của tôi ngày hôm nay
là khoảnh khắc này
khoảnh khắc
giữa một ánh mắt tìm
và nhịp trật trong tim
khoảng cách lung liêng
giữa vị mặn của lưỡi
và vị ngọt trên môi
của đôi bàn tay run rẩy
trên vùng da thịt mân côi
dưới vòm trời đầy lân tinh đặc nhánh
Niềm vui của tôi là miếng bánh
của hạnh ngộ chưa từng
giữa bao phế phủ thịnh hưng
trên chiếc phi thuyền vũ trụ gọi
quả địa cầu
Người đến—
như cơn hồng thủy ngọt ngào
hâm nóng bầu chất lỏng hiện sinh
của ngàn ngàn phún thạch
cho tôi sức chịu đựng âm thầm
của hạt sống đầu tiên
trước khi nẩy mầm
sau cuộc giao thoa toàn bích
ngày thiên nhụy khai hoa
từ đó
niềm vui của tôi thỉnh thoảng là
khoảng cách giữa lên/xuống/vào
&ra
-ianbui
Cao Xuân Tứ
Đêm trên
quê hương
Chiều trên quê hương tôi có…
(Trịnh Công Sơn)

đêm
chửa hoang đàn chuột đẻ non mò không thấy mẹ gã mèo ngoại tình
quơ cặp sừng gõ mõ giọt kinh loang trên giọt sữa thơm bưởi
Biên Hoà nhám vỏ dưới tay tôi như đầu em mới cạo hôm qua quà
quê hương gửi khúc ruột thừa ba phân ngắn lại một giờ
về đâu
em punk ơi giữa phố câm quá giờ gọi cửa tấm bích chương thấm đòn
chữ nghĩa giữa đêm giăng bủa giam lũ tội đồ mắc lưới tình khờ
bên mép công trường rùa vàng lột xác apocalypse nào
Cao Xuân Tứ
Đỗ Lê Anh Đào
Da Thịt Kể Sự Tích Tình
Yêu

em gọi bờ vọng thung lũng dài
áp dải đùi anh, lặn vào hông anh, buổi sáng nhựa mồ hôi chầm
chậm lăn, không đợi em cong lưng mong anh thương mới cắn.
em là nhà thơ nói không thành từ, anh là nhà giáo dạy
không nên chữ, mê anh tội thân em cực vai anh rộng áp tim em co
dãn mạch môi em mềm mềm trên cưng cứng anh mải nuôi mảng râu
sáu giờ chiều cho em vụng về tìm sợi râu vàng trên vùng râu nâu.
Em yêu anh người giống nòi Lạc Long hong bao mùa Thiên Mụ em uốn
những vòng ngón tay ấp ủ nụ tình ta làm đọng giọt đục quánh
trên ngọn tóc em, sóng sánh từ khóe mắt em
khóc rồi cười anh
nưng những giọt chất lỏng thuộc về em cắn chúng vỡ làm đôi nuốt
vào ruột anh yêu em người đồng bằng sông Hồng tim ngọt máu mặn
nặn nửa thương nửa nhớ.
ta yêu nhau đôi người hai xứ sở
mờ mờ ranh giới của xương hông anh và bả vai em.
Đỗ Lê
Anh Đào 11/17/2003
LYNH
BACARDI
CHỞ THUÊ

ngày cạn trong con mắt ngứa
của rận em khát một quả lửa nơi cuống cổ tôi đốt cháy mọi ngày
dập tắt bầu đêm bằng khói nước mặc kệ chúng đi chuyến tàu chở
nặng tâm thần em vút biến tôi chở cho em chuyến cuối trong biển đêm
không thể. động mạch trên cổ tay mở mắt chúng khóc âm thanh
của đứa bé chưa kịp nhìn đời tiếng rên rĩ dòng nước trắng ứ bầu vú
em vật vã cánh cửa mình chưa kịp khép. .kìa. thành giòng chảy
nơi cổ tay em níu chặt sợi tóc đen nặng trĩu trắng xóa không
gian cỗ quan hai sinh thể bần bật bần bật tôi tắt ngún
khoái cảm trải mình lăn thật mỏng những đầu ngón tay mang thai
con chữ tới ngày sưng tấy con mèo mù vì đẻ nhiều chữ trên ổ mộ
em chuyến chở thuê đắm ngày cạn tôi cong héo con rận cho ra
đời giòng giống ngứa mắt bẩm sinh
LYNH BACARDI
24/09/03.
Thận Nhiên
Dưới ánh sáng lễ hội
nhiều màu & trên những nắp cống được giả định không còn chuột
(Vui chơi với
kangaroos)

trung
thành với đức hạnh của lưỡi ăn thịt cầy mỗi tuần một lần nuôi
nấng niềm tin được ban phước từ một hoặc nhiều con chó trong
những giấc mơ chúng ta thường trìu mến sủa vào mặt nhau
khởi
sự phán tiếng lạ khi tranh em út trong quán bia ôm một chân lí duy
nhất để chết chỗ nào đáng to thì to chỗ nào nên dài thì dài hay
chỗ ngồi trong bữa tiệc nhiều tỉ thực khách từ mọi nơi trên địa cầu
em ở Bến Tre lên còn em từ Thanh Hóa anh thì Sysney anh này là
Đài Loan nào, cầm lấy tiếng nói màu bọt bia đêm nay giải quyết
mọi xung đột về văn hóa & lịch sử & chủng tộc…
chúng ta tin
rằng thơ là người đàn bà ăn ngủ với mình mang thai với mình
sẽ sanh ra trái đất & một lũ bom nguyên tử uống - hò reo – múa
bụng
thử tưởng ngồi với Saddam Hussein dưới cái hầm đó
hay ngủ chung ống nghiệm cừu Dolli cuộc giao phối giữa hoang tưởng
và nỗi nhàm chán thường ngày sẽ sanh ra niềm vui tiều tuỵ mỗi
đêm
tất cả mọi điều ấy đang xảy ra trên một mặt phẳng dưới
ánh sáng lễ hội nhiều màu vỉa hè metropolitan & trên những nắp
cống được giả định không còn chuột
04/01/04
Thận Nhiên
Nguyễn Phước Nguyên
Trừ Tịch

đêm kim cương nhịp đồng hồ.
ánh trăng khuyết mái tóc.
người-đàn-bà-thế-kỷ-20
khép lại cặp đùi cùng lúc đứa-con-gái-thế-kỷ-21 giang rộng đôi
tay ôm con-thú-cô-đơn-nhồi-bông
ép sát vào gò ngực nghe ấm áp trăn trở giao thừa.
gã
đàn ông cuối cùng đã tìm thấy căn cước mình trên chiếc bóng
ngược chiều lòa dần theo ánh nến rụi tàn, cương phản độ cứng
dâng trong bàn tay nắm chặt đặt chính xác giữa đôi chân.
trong ghi nhận cùng một lúc hai sự kiện đó, tôi thành nhân
chứng của lịch sử
nhân loài từ thuở hồng hoang cho đến nay - từ khi con người
chỉ biết làm tình như thú vật cho đến khi biết áp dụng những tư
thế của thú vật để làm tình.
tôi không thể chứng minh,
hay diễn đạt (dù ở góc cạnh khoa học hay nghệ thuật) tại sao với
tôi tranh Pollock giống tranh các em bé lên năm, hay thú vật
Picasso vẽ không khác lắm thú vật vẽ trong động người tiền sử.
những câu hỏi đặt ra như những khêu gợi của linh hồn và
thân xác, mà đa số các câu trả lời chỉ dừng lại ở sự làm tình
với một nhục thể được bán buôn.
(vả chăng tác phẩm là
biên lai của cuộc giao thương đó?)
có khi tôi muốn
lên eBay bán đấu giá phần tuổi còn lại của mình cho những bé gái
Việt Nam mua bằng những nụ-cười-sắp-mất-ngây-thơ. và tôi nhận
chân nụ cười trẻ con nào cũng ngây thơ, nhưng không có sự ngây
thơ nào giống sự ngây thơ nào, ngay cả giữa những đứa trẻ khi
chúng cười với nhau.
nhưng tôi không cần sống lâu để
chứng kiến ngày khoa học genetic engineering có thể tạo ra những
nụ cười thơ ngây như thế từ một dây DNA của các em bé Việt
Nam, hay của con gái tôi.
đêm kim cương nhịp đồng hồ.
ánh trăng khuyết mái tóc.
người-đàn-bà-thế-kỷ-20
khép lại cặp đùi cùng lúc đứa-con-gái-thế-kỷ-21 giang rộng đôi
tay ôm con-thú-cô-đơn-nhồi-bông
ép sát vào gò ngực nghe ấm áp trăn trở giao thừa.
gã
đàn ông cuối cùng đã tìm thấy căn cước mình trên chiếc bóng
ngược chiều lòa dần theo ánh nến rụi tàn, cương phản độ cứng
dang trong bàn tay nắm chặt đặt chính xác giữa đôi chân.
trong ghi nhận cùng một lúc hai sự kiện đó, tôi, thú thật
tôi, thú vật.
Nguyễn Phước Nguyên
Pablo Neruda
Đỗ Lê Anh Đào chuyển ngữ
SADDEST POEM
I can write the saddest poem of all tonight.
Write, for instance: "The night is full of stars,
and the stars, blue, shiver in the distance."
The night wind whirls in the sky and sings.
I can write the saddest poem of all tonight.
I loved her, and sometimes she loved me too.
On nights like this, I held her in my arms.
I kissed her so many times under the infinite sky.
She loved me, sometimes I loved her.
How could I not have loved her large, still eyes?
I can write the saddest poem of all tonight.
To think I don't have her. To feel that I've lost her.
To hear the immense night, more immense without her.
And the poem falls to the soul as dew to grass.
What does it matter that my love couldn't keep her.
The night is full of stars and she is not with me.
That's all. Far away, someone sings. Far away.
My soul is lost without her.
As if to bring her near, my eyes search for her.
My heart searches for her and she is not with me.
The same night that whitens the same trees.
We, we who were, we are the same no longer.
I no longer love her, true, but how much I loved her.
My voice searched the wind to touch her ear.
Someone else's. She will be someone else's. As she once
belonged to my kisses.
Her voice, her light body. Her infinite eyes.
I no longer love her, true, but perhaps I love her.
Love is so short and oblivion so long.
Because on nights like this I held her in my arms,
my soul is lost without her.
Although this may be the last pain she causes me,
and this may be the last poem I write for her.
Bài Thơ Buồn Nhất
Đêm nay, tôi sẽ làm bài thơ buồn nhất trong tất cả
Viết, thí dụ như là, "đêm này đầy sao,
và những vì sao, xanh, rung rẩy từ tầm xa."
Làn gió đêm quay cuồng ca hát trong lòng trời.
Đêm nay, tôi sẽ làm bài thơ buồn nhất trong tất cả
Tôi đã từng yêu nàng, và đôi khi nàng cũng từng yêu tôi.
Trong những đêm như thế này, tôi đã từng ôm ấp nàng trong tay,
Tôi hôn nàng thật nhiều dưới màn đêm vô tận.
Nàng đã từng yêu tôi, đôi khi tôi đã từng yêu nàng.
Làm sao mà tôi có thể không yêu đôi mắt to và tĩnh mịch đó?
Đêm nay, tôi sẽ làm bài thơ buồn nhất trong tất cả
Khi nghĩ lại là tôi không có nàng, khi cảm nhận được là tôi đã mất nàng.
Khi nghe màn đêm mênh mông, càng mênh mông thêm khi mất nàng.
Và bài thơ sa vào lòng như sương sa vào cỏ.
Có nghĩa gì không khi tình tôi không giữ được nàng.
Màn đêm vẫn đầy sao và nàng vẫn không ở cùng tôi
Chỉ có vậy thôi. Từ xa thẳm, có ai hát. Từ xa thẳm.
Linh hồn của tôi đã lạc mất khi không có nàng.
Như là để đem nàng lại gần, mắt tôi tìm kiếm nàng.
Tim tôi tìm kiếm nàng và nàng không ở cùng tôi.
Cũng những màn đêm như nhau bạc trắng những hàng cây như nhau.
Chúng ta, chúng ta của ngày xưa đó, chúng ta đã không còn nữa.
Tôi không còn yêu nàng, đúng vậy, nhưng chao ôi, tôi đã yêu nàng biết chừng nào.
Tiếng nói tôi đã từng tìm kiếm gió đêm để chạm được tai nàng.
Của người khác. Nàng sẽ là của người khác. Như nàng một lần
đã từng thuộc về nụ hôn tôi.
Giọng nói của nàng, thân thể nhẹ nhàng của nàng. Đôi mắt vô cùng của nàng.
Tôi không còn yêu nàng, đúng, nhưng có lẽ tôi đã yêu nàng.
Tình yêu thì quá ngắn mà lãng quên thì quá lâu.
Vì trong nhưng đêm như vầy tôi ôm nàng trong vòng tay,
linh hồn tôi thất lạc khi mất nàng.
Dẫu cho đây là niềm đau cuối nàng tặng cho tôi,
và đây là bài thơ cuối tôi làm cho nàng.
Pablo Neruda
Đỗ Lê Anh Đào chuyển ngữ
Phạm Lộc
Đoản khúc
chiều
Những dấu
hỏi chưa hề chạm đến Cơn thịnh nộ thinh không Chấm đen ngun
ngút Cuốn lốc cơn tàn noi Chiều thét điếng mềm mại Trong
nỗi đợi lẫm liệt thời gian Những sợi tóc Rơi xuống từ đôi mắt
thâm thù Hằn vết nứt thời gian Cơn đau sáng thế Nơi quạnh
quẽ trong đôi mắt Cứu thế Chiều nghiêng mệt lả Chút thời gian
còn sót lại Nghiêng qua bàn tay rướm nổi Ngang. Lên đôi mắt –
xót Chết điếng thinh không Thụ thai hình hài lạ lẫm Chiều
lốc bụi Vòng xoay thăm thẳm Nát điếng thời gian âm u Những
sợi tóc rụng nhòa Những sợi tóc rụng nhòa Nghiệt điếng.
Phạm Lộc
Tôn Thất Phương
Hãy Vuốt Ve Nhau
Cho Đến Khi Những Con Chữ Chảy Máu
Sáng nay
con chim cựa mình trong buồng tắm cất cao cổ
tiếng gáy ngằn ngặt treo trên một nỗi nhớ
gợi đến một điều răn chưa bao giờ thuộc
giữa những sợi tóc pha màu thuốc nhuộm
ố vàng một giòng ký ức
chảy ngang đời
những con sông rồi sẽ mặn dần theo biển
trái cấm đầu tiên đã xác tín một dấu răng sâu
trên xác của con bọ đã đóng muối trong mớ tóc
pha mầu thuốc nhuộm
ẩn giấu một niềm bí mật
của chiếc xương sườn dự cảm
hãy vuốt ve nhau đi
bằng dự tính mọc trên những kẽ răng sâu
đã ố rữa với thời gian
để cái cắn đầu đời trên môi
sẽ bật lên những cánh buồm tươm mủ
đục mầu mặt trời ngầu trong ánh mắt trưa
Dịu dàng và dịu dàng
cảm tính loài rắn
hãy ngoe nguẩy đi
chiếc lưỡi Eva
hãy vuốt ve nhau đi
bằng một lời cầu nguyện
để nốt mụt trên lưỡi sẽ vỡ toe những mầu nhiệm
trong lòng bàn tay người hành khất bên đường tối nay
sẽ mọc lên những đốm lửa
sưởi ấm lấy cái dạ dầy rỗng
qua lần ôm lấy chính mình
và cho dù
con chim đã thôi không cựa mình trong buồng tắm
trên xác của con bọ đã đóng cứng chiếc xương sườn dự cảm
nốt mụt đã vỡ toe trên tay người hành khất
nhức nhối những mầu nhiệm
thì hãy nhớ làm dấu thánh
nơi cuối nhà thờ
những giọt nước rồi sẽ đổ xuống
để được nghe tiếng khóc của đứa trẻ
bị tước bỏ quyền được có tội
trong vòng tay âu yếm của mẹ
thôi
hãy đổ tất cả những rác rưởi
xuống một lòng sông chợt trôi ngang đời
để còn có thể được thấy đóa poppies nở dịu dàng
trên môi người hành khất
một nỗi khát ngấu đầy lòng sông
những giọt ăn năn loanh quanh trên khóe mắt
chợt chảy về qua một điều răn
và này chiếc lưỡi Eva
hãy vuốt ve nhau đi
cho đến khi những con chữ chảy máu.
Tôn Thất Phương
06/03/2004
* * *
Dự Tính
hãy cắn vào
môi đi em cái hôn đầu đời sẽ bật máu theo tháng năm những giọt
máu trên môi sẽ vẫn đỏ tươi trong từng giấc ngủ để đêm nay
giọt máu vẫn đỏ trên môi ở một góc phố Seattle trong một
khuôn viên đại học Pittsburgh một ngã rẽ ngọt ngào một
lần rong chơi lạc mất đời nhau Dallas len qua phin cà phê
giọt máu rời tim và ám ảnh về một cái chết trong giọt nước mắt
Sacramento hay trong lời cầu nguyện San Jose
sẽ có những giọt máu ngoan hiền có những giọt cuồng dại có
giọt u uẩn giọt đam mê nhưng không có giọt nào đỏ tươi
em
trong cơn mớ sảng
chuỗi nói cười một lần vang lên
âm âm lúc năm giờ tiếng đập cửa của giấc mơ rách vỡ tan ký
ức để lộ hẳn một khuôn mặt tuềnh toàng thơ một chứng ung thư
mới sản xuất với độ chảy của những con tinh trùng trong cái
hôn cuối sót lại một đôi cánh ruồi vỗ nhức nhối trong đêm mất
ngủ thôi cuộc làm tình nhếch nhác thôi những lần mang thai
lười biếng thôi những lần dửng dưng phá thai bằng tiếng búa
hằn lên những vết chân mất ngón lạc mất đường nhau
rồi
giọt máu cuối cùng cũng sẽ lặng câm khi tiếng cười em vỡ toang
trong mạch máu anh những khát vọng về một chuyến đi rất xa
vượt ra ngoài giới hạn của trí nhớ những giấc mơ có thực hiện
hữu trong một thế giới mới nơi anh được sống thêm một lần nữa
trong em những giọt máu vẫn hiền hòa chảy dần về phía biển lớn
và em sẽ được thấy lần đắm sau cùng của anh trong giọt máu ố
đen tuôn ra từ hốc mắt để có bao giờ trên vết chân đã in lại
trong đời sẽ mất đi những dấu vết của ngón để em không còn đau
nỗi đau Pittsburgh có lẽ em đã không bao giờ đoán nổi cộm
trong một bào thai chưa bao giờ hình thành sau lần con tinh trùng
cuối cùng đắm mình trong giọt máu đen tự vẫn là dự tính của
một chứng ung thư mới
Tôn Thất Phương
Giới Thiệu Tác Giả:
Nữ Sĩ Emily Bronte (1818 - 1848)

Emily Jane Bronte sinh ngày 30 tháng
7, năm 1818 tại in Thornton, Yorkshire (miền Bắc, Anh Quốc). Nàng là
thứ nữ của nhà truyền giáo Patrick Bronte và bà Maria. Khi Emily lên 3
tuổi thì mẹ nàng qua đời vì chứng bệnh ung thư. Sau đó, dì của nàng là
Aunt Branwell đến ở chung để giúp anh rể nuôi dạy các cháu. Emily có
tất cả 6 chị em, nhỏ nhất là Anne. Cả gia đình ở tại nhà xứ trong giáo
phận Haworth, Yorkshire. Một bên là cánh đồng hoang vắng, một bên là
nghĩa trang của giáo dân trong vùng. Khi Emily lên 6 tuổi, nàng học ở
ngôi trường nội trú do một tổ chức từ thiện cai quản. Đó là trường the
Clergy Daughters' School ở Cowan Bridge. Các cô chị của nàng là Maria,
Elizabeth, và Charlotte cũng học tại đây. Cách sinh hoạt tại trường
hoàn toàn chẳng khá hơn hoàn cảnh khó khăn của chị em nàng ở nhà. Tại
đây, các nữ sinh phải ép mình vào cuộc sống khổ hạnh, với niềm tin cho
phần hồn được cứu rỗi. Họ luôn chịu đói, lạnh, kiệt sức, và thường đau
ốm. Đặc biệt là Maria, dù còn bé bỏng mà đã có trách nhiệm của một
người mẹ trong việc chăm sóc các em. Nàng cố gắng mọi khả năng để lèo
lái vai trò của mình một cách tuyệt đối. Cho dù nhận lãnh những điều
khắc nghiệt nhất. Vào năm 1825, cả Maria và Elizabeth đều từ trần vì
lao phổi. Chính căn bệnh nầy về sau đã kết liễu cuộc đời Emily và
Anne, em gái của nàng. Sau nỗi đau buồn vì mất đi hai người thân yêu
trong gia đình, Charlotte và Emily được cho về nhà. Song, suốt đời họ
chẳng hề quên thời gian khủng khiếp và cực kỳ khổ ải tại trường. Với
kinh nghiệm nầy, Charlotte nghiễm nhiên trở thành một điển hình gương
mẫu tại trường Lowood. Chính hình ảnh tiêu biểu đó đã làm nổi bật Jane
Eyre, nhân vật chính đầy khí phách trong tác phẩm cùng tên của nàng.
Đời sống ở nhà khiến chị em Emily cảm thấy dễ chịu hơn, dù
tuổi thơ của họ chỉ cô lập bên cánh đồng hoang. Ngoài tình cảm chị em,
quan hệ của họ đối nhau ngày càng vô cùng thân thiết gắn bó, qua trao
đổi, dự phần chung trong cuộc chơi đầy sôi nổi. Trò chơi bắt đầu vào
năm 1826, khi người cha mang về cho cậu con trai Branwell một chiếc
hộp với những chú lính bằng gỗ. Mỗi chị em Emily tự chọn cho mình một
chú lính nho nhỏ. Sau đó, tự đặt tên và tạo cả nhân vật cho chú lính.
Mỗi nhân vật mang đầy đủ vai trò và cá tính như một người đời thường.
Có thể nói, đó là nền tảng bắt đầu cho việc sáng tạo một thế giới kỳ
ảo đầy tình tiết tròng tréo mà gia đình Brontes theo đuổi cả 16 năm.
Suốt thời gian ấy, họ đã sáng tác những tác phẩm nho nhỏ bao gồm
truyện, kịch, sử, và thơ. Tất cả qua trí tưởng tượng về những nhân vật
và các vai trò hào hùng đáng yêu đáng quý.
Rất tiếc, chỉ có
tác phẩm của Charlotte và Branwell viết trong thời gian ấy là còn tồn
tại đến ngày nay. Các sáng tác của Emily chỉ còn lại những bài thơ.
Những bài thơ nồng nàn và tuyệt vời nhất của Emily đều xuất phát từ
bối cảnh của cái thế giới giả tưởng "Gondal." Đối với Emily, trí tưởng
tượng sẽ dẫn dắt con người vào những cuộc phiêu lưu ảo diệu. Các câu
chuyện mộng tưởng đều có thể gắn liền hoặc phản ảnh đời sống thực tại.
Nó có thể là chuỗi đơn điệu của những công việc nhà vặt vảnh thường
ngày, của bước chân ơ hờ trên cánh đồng hoang sơ. Song, độc giả lại
sai lạc khi kết luận rằng cái thơ mộng trữ tình trong Gondal khác biệt
với điều mà Emily nhận thấy ở môi trường quanh nàng. Vì Emily đã chứng
minh rõ trong tác phẩm Wuthering Heights của mình ("Đỉnh Gió Hú"). Qua
đó, hình ảnh vùng quê Yorkshire vô cùng thân thương của nàng đã trở
thành bối cảnh cho câu chuyện bi thương. Đơn giản chỉ có thế. Không
gian ấy, cái nồng cháy và diễm lệ ấy, nó cũng mang những nét tương tự
mà bất cứ ai có thể mộng tưởng đến. Ai dám bảo, sự nồng nàn dào dạt
không thể tìm thấy được ở cánh đồng hoang vắng, ở mùa đông lạnh lẽo,
hoặc từ những sườn đồi nâu sạm.
Có thể nói, do tính xúc cảm
mãnh liệt và tâm hồn nghệ sĩ của mình đã gắn liền với thời thơ ấu, nên
Emily Bronte rất ít khi xa nhà. Cực chẳng đã phải đi, thì đó là điều
rất khó chịu với nàng. Vào 1835 khi vừa 17 tuổi, Emily theo học tại
trường Roe Head, nơi cô chi. Charlotte của nàng dạy ở đó. Xa nhà chẳng
bao lâu, Emily trở nên xanh xao gầy guộc khiến cô chị lo sợ em mình
phải bỏ mạng nên thuyết phục cho Emily về nhà. Hai năm sau, Emily lại
rời nhà để đi dạy kèm xa. Song, cũng thất bại. Năm 1842, nàng lại học
xa nhà. Lần nầy tại Bĩ, và cũng không khá hơn. Qua 2 lần xa nhà, nàng
đều không chịu nổi lòng khắc khoải nhớ nhà, nhớ vùng quê hoang dã của
mình. Nàng khó thể nào thích nghi với vai trò và cung cách của người
con gái quý phái đài các. Nàng chẳng hòa nhập nổi với người dưng kẻ
lạ. Nói chung, không đời nào nàng thích ứng với môi trường lạc lỏng.
Ngoài gia đình, Emily chẳng bao giờ có bạn bè thân.
Vào 1845,
Charlotte vô tình bắt gặp những bài thơ Emily viết về Gondal, và cô đã
đọc lên. Biết được, Emily vô cùng tức giận. Tuy nhiên, nhờ sự đổ bể
nầy mà Charlotte, Emily và Anne mới ra mắt tập thơ của mình, dưới 3
bút hiệu Currer, Ellis và Acton Bell. Dù chỉ bán được 2 quyển, nhưng
họ nhất quyết không bỏ cuộc. Wuthering Heights được viết từ 1845-1846,
trong lúc Charlotte đang thảo The Professor và Jane Eyre, và Anne viết
quyển Agnes Grey. Wuthering Heights xuất bản năm 1847, và được ký dưới
bút hiệu Ellis Bell. Tác phẩm gây được sự chú ý đáng kể. Đó là những
lời phê phán chỉ trích. Dư luận không ít người sững sờ kinh khiếp vì
nội dung khá táo bạo của tác phẩm. Trong khi các chị em đang từng bước
cố gắng để trở nên những cây viết có tên tuổi, thì mộng họa sĩ của
Branwell thất bại, và chàng sa ngã vào vòng rượu chè hút sách. Vào
tháng 9, 1848 Branwell từ trần, và cái chết của chàng mở đầu cho chuỗi
ngày bệnh hoạn ốm đau của Emily. Chứng lao phổi đã giết nàng chớp
nhoáng. Hoặc giả, nàng tự xuôi tay đầu hàng trước bệnh tình của mình.
Tuy ốm đau đến đi không nổi, nàng vẫn tự hành xác, mỗi ngày dậy sớm
cho súc vật ăn. Emily từ giã cõi đời vào lúc 30 tuổi, ngày 19 tháng
12, 1848. Nàng ra đi vội vã, không kịp tận hưởng cảnh hoa đâm chồi hé
nụ mà Charlotte đã tìm thấy trên cánh đồng hoang cho cô em yêu mến đời
thiên nhiên mộc mạc của mình. Tính tự gò bó vào khuôn khổ kỷ luật một
cách triệt để, và tâm hồn nghệ sĩ với cái nhìn đầy mộng tưởng của
Emily vẫn tiếp tục đi vào lòng độc giả qua lời thơ của nàng, đặc biệt
là tuyệt tác Wuthering Heights.
Nguyệt Trinh (Feb.
12, 2004)
____
http://www.gradesaver.com/ClassicNotes/Authors/about_emily_bronte.html
* * *
nghìn thu an giấc
(vĩnh biệt Florence, 01/30/04)
* cảm tác
từ Sleep Brings No Joy To Me tác giả: Emily Bronte
giấc
ngủ nầy đâu thể mơ niềm vui khi thương nhớ muôn đời theo bất tử
tâm tư còn thống khổ chẳng ngôn từ nén thở dài suốt tháng năm triền
miên
giấc ngủ nầy chưa thể mang bình yên cứ chập chờn ảo ảnh
bóng tử thần mắt mở sáng sẽ không hề cảm nhận nấm mộ sầu, cõi
chết nào quanh đây
giấc ngủ nầy ước vọng chẳng đầy tay nẻo
đau thương dằn vặt dốc đoạn trường bến bờ đó tàn phai vườn mộng
tưởng chừ âm u sâu thẳm vạn mùa trăng
giấc ngủ nầy không vực
nổi bản năng ta cúi đầu bất lực vỡ theo lòng xương thịt cạn
giong buồm vào biển lộng sóng mịt mù hồn liệm giữa buồn câm
giấc ngủ nầy đâu kể hết tình thâm tìm tay nhau xoa dịu vết thăng
trầm đời lạnh lùng thiếu vắng lệ từ tâm về ru gió ta buông mình
tuyệt vọng
giấc ngủ nầy không đoạn kết chờ mong tim cô liêu
trời đất cũng nhạt nhòa ta chỉ nguyện một lần quên tất cả quên
nghìn thu cho trọn giấc muôn trùng
Nguyệt Trinh (Feb. 06,
2004)
-----
Sleep Brings No Joy To Me -- Emily Bronte --
Sleep brings no joy to me, Remembrance never dies; My soul
is given to misery And lives in sighs.
Sleep brings no rest
to me; The shadows of the dead My waking eyes may never see
Surround my bed.
Sleep brings no hope to me; In sounder
sleep they come. And with their doleful imagery Deepen the gloom
Sleep brings no strength to me, No power renewed to brave: I
only sail a wilder sea, A darker wave.
Sleep brings no
friend to me To soothe and aid to bear; They all gaze, oh, how
scornfully, And I despair.
Sleep brings no wish to knit
My harassed heart beneath: My only wish is to forget In the
sleep of death.
(Wuthering Heights and Poems, 298)
http://www.recmusic.org/lieder/b/ebronte/sleep.html
=====
"[16] Be
joyful always; [17] pray continually; [18] give thanks in all
circumstances, for this is God's will for you in Christ Jesus."
-- 1 Thessalonians 5:16-18 --
=====
"[16] Be
joyful always; [17] pray continually; [18] give thanks in all
circumstances, for this is God's will for you in Christ Jesus."
-- 1 Thessalonians 5:16-18 --
vùng lá nhớ
/* cảm tác từ Fall, Leaves, Fall tác giả: Emily
Bronte */
một vùng lá đổ hoa tàn đêm dài thăm thẳm ngày
càng xuống nhanh reo từng phiến lá chân thành hồn thiêng gọi nhớ
trên cành thu phong
vòng hoa nở giữa mênh mông phủ đầy tuyết
lạnh như vòng hương hoa nơi nầy cát bụi hiền hòa cội hồng đã trổ
thật thà cho nhau
dù đêm rã mục trên đầu dù sương khuya đọng
nửa màu trăng vơi ta còn vui mãi, ơn đời ta còn khấn nguyện bên
trời thê lương
Nguyệt Trinh (Feb. 08, 2004)
-----
Fall, Leaves, Fall
-- Emily Bronte --
Fall, leaves, fall; die, flowers, away;
Lengthen night and shorten day; Every leaf speaks bliss to me
Fluttering from the autumn tree.
I shall smile when wreaths of
snow Blossom where the rose should grow; I shall sing when
night's decay Ushers in a drearier day.
http://www.recmusic.org/lieder/b/ebronte/fall.html
Chủ
biên:
Phạm Chi Lan
lanpham4@comcast.net
Phụ biên tập:
Nguyễn Phước Nguyên
Nguyễn Tiến Dũng * Sung Nguyễn
Đinh Yên Thảo * Trịnh Thanh Thủy
Homepage:
http://vanhocnghethuat.org
E-mail: vhnt@vanhocnghethuat.org

Copyright 2004
VHNT Publications. All rights reserved.
 
|